Edit: Phương Linh
Ngực Lạc Hành nghẹn lại, bỗng chốc rút tay về, đỏ mặt lắc đầu nói năng lộn xộn: "Không, không được, cậu đổi cái… Đổi cái khác đi."
Đầu cậu càng cúi càng thấp, mặt đỏ như muốn nổ thành pháo hoa, không tự chủ mà lùi về sau. Hoắc Hành Chu sợ cậu té xuống ghế nên giơ tay ra chụp lấy cậu nửa ôm vào lòng.
Rồi hắn mới đưa tay cố tình dọa cậu.
Lạc Hành gấp đến nỗi tai cũng đỏ lên, run giọng nói: "Đừng nhìn."
"Được được được, không nhìn." Hoắc Hành Chu vội rút tay về.
Biết cậu xấu hổ, lại không làm gì được cậu nên xoa đầu cậu, cười một tiếng: "Đừng sợ, tớ chỉ thuận miệng nói thôi, đâu có khả năng sẽ đúng hết, không chừng đã sai toàn bộ rồi kia kìa."
"Sai toàn bộ?" Lạc Hành ngẩng đầu lên, "Cậu không thể làm lung tung! Những đề này đều giúp cho cậu hiểu được mấy đề sai, cậu phải nghiêm túc một chút chứ."
Hoắc Hành Chu cười buông cậu ra, giơ tay xóc bài thi lên vẫy hai cái, đưa tới: "Ầy, cậu phê duyệt trước đi, xem lát nữa có muốn giáo huấn tớ không, thể phạt[1] gì tớ cũng nhận."
[1] Thể phạt là dùng cách xử phạt về thể xác (đối với học sinh, như phạt đứng, quỳ, khẽ tay.)
Lạc Hành liếc mắt nhìn bài thi, bước giải đề rõ ràng.
Liếc hắn một cái, hắn ngồi bên cạnh chống đầu cười như không cười, lúc này mới dần dần phát hiện hắn cố ý gạt mình, tức giận đẩy hắn một cái rồi ngồi thẳng người.
Hoắc Hành Chu nhẫn nại kích động muốn chạm vào cậu, chà xát tay đến nóng lên, đổi sang tư thế chống cằm, cười nhìn cậu nghiêm nghiêm túc túc phê duyệt bài thi.
Lạc Hành có thói quen hở chút là hé miệng, mím thành một đường, ngón tay trắng mịn cầm bút, cẩn thận nhìn bước giải của từng đề.
Lông mi nhỏ dài hơi rũ, làn da mỏng manh để lộ mạch máu bên cổ. Hoắc Hành Chu chợt nghĩ, thảo nào quỷ hút máu đều thích cắn lên cổ.
Da dẻ nơi đó trông vừa non, vừa mềm. Advertisement / Quảng cáo
Hắn cũng muốn cắn.
Một lúc sau, Lạc Hành dừng ngòi bút, phê duyệt xong đề cuối cùng rồi, ngây người mấy giây mới kinh ngạc ngẩng đầu lên.
Cậu ấy vậy mà thật sự…. Đúng hết!
Cậu chỉ mới nói qua những đề này một lần, hơn nữa còn là đề khó, vậy mà hắn lại có thể làm đúng hết!
Hoắc Hành Chu nhìn nét mặt cậu, khẽ cười: "Thế nào thầy Lạc, em làm đúng không?"
"Đúng hết rồi." Lạc Hành do dự nhìn hắn, sao cũng nghĩ không ra, trong miệng thầy Trình hai năm qua người này lên lớp toàn ngủ với chơi game.
Làm sao có thể!
Nếu như đây không phải bài thi mình ra, thì cậu cũng hoài nghi Hoắc Hành Chu đã xem qua đáp án.
Khi đó thầy Trình nói chỉ số IQ của hắn cao, cậu còn cho rằng chỉ thông minh hơn người bình thường một chút, không ngờ hắn lại là kiểu người chỉ nói qua một hai lần đã có thể thông hiểu toàn bộ!
"Cậu thật lợi hại." Lạc Hành siết bài thi, vui vẻ lật đi lật lại mấy lần, chỉ cho hắn xem từng chỗ một: "Thật ra đề này có hơi vượt quá mức bình thường[2] rồi, tớ còn nghĩ cậu có làm sai hay không, không ngờ cậu lại làm đúng hết."
[2] Nguyên văn siêu cương []: nghĩa là vượt qua phạm vi con người có thể làm đến.
Hoắc Hành Chu đứng lên, duỗi người.
Hắn vừa mới muốn nói chuyện lại sợ cậu không nghe được, lại cúi đầu nhìn vào mắt cậu nói: "Nếu không muốn thưởng gì, vậy tớ đi tắm."
Nói xong, Hoắc Hành Chu xoay người, bỗng nhiên một cái tay nắm lấy ngón tay hắn, hơi nghiêng đầu nhìn cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!