Edit: Phương Linh
Lạc Hành trực tiếp bị hành động bất ngờ của hắn dọa cho ngây ngẩn, lông mi khẽ run, cứng ngắc nhìn hắn đến một câu cũng không nói được.
"Nhớ chưa?"
Sau lưng dán chặt vào ngực của Hoắc Hành Chu, nhiệt độ ấm áp khiến cậu cảm thấy yên lòng.
Lạc Hành giơ tay đẩy hắn thì cổ tay lập tức bị nắm lấy giơ lên đầu không cựa quậy được, Lạc Hành mặt mày căng thẳng nhìn hắn, cảm giác nhịp tim mình đã nhanh đến mất thăng bằng rồi.
"Cậu nói tớ biết, nhớ chưa?"
Cậu đâu còn khả năng suy tính, chỉ có thể ngơ ngác nhìn hắn mà đáp lại: "Nhớ, nhớ rồi."
Hoắc Hành Chu vờ thở dài: "Tối qua còn đòi tớ ôm cậu, hôm nay lại né tránh tớ, dù tớ chỉ là cái gối ôm bằng người, cũng không nên thất sủng nhanh vậy chứ."
"Tớ không phải… Không phải ý đó."
"Vậy ý cậu là gì?" Hoắc Hành Chu cảm giác thân thể của đứa nhỏ trên đùi cứng đơ như pho tượng, chân hơi động đậy, càng ôm cậu vào trong ngực xoa xoa.
"Tớ… Cậu… Cậu buông tớ ra trước đã." Lạc Hành căng thẳng đến sắp thở không ra hơi, vô thức liếm môi, sợ mình dựa quá gần sẽ bị hắn phát hiện thật ra mình thích hắn, mắt cũng đỏ ửng.
Hoắc Hành Chu nhìn vành mắt phiếm hồng mịt mờ hơi nước của cậu, bộ dạng đáng thương càng khiến người khác muốn bắt nạt, nhịn xuống kích động hôn cậu, thấp giọng nở nụ cười buông cậu ra.
Lạc Hành vừa xuống đất đã lập tức chạy ra xa ngồi, trông như một chú thỏ con, đánh thương nhìn hắn.
Tâm tình Hoắc Hành Chu đã khá hơn một chút, ngoắc ngoắc ngón tay với cậu: "Tới đây đi, tớ không ôm cậu đâu."
Lạc Hành không tin hắn, "Thật?"
"Ừ, thật." Hoắc Hành Chu chìa tay với cậu, thả mềm giọng dụ dỗ: "Tới đây."Advertisement / Quảng cáo
Lạc Hành nhìn hắn vài giây, chậm rãi đi qua, vừa mới đưa tay đã bị hắn kéo một cái, suýt chút nữa lại nhào vào lòng hắn, hơi tức giận trừng hắn: "Sao cậu, sao cậu lại gạt tớ!"
"Không gạt cậu mà." Hoắc Hành Chu đỡ cậu dậy ngồi bên cạnh, xoa xoa đầu cậu: "Đây không phải là không ôm cậu, sau này ngay cả tay cậu cũng không cho tớ kéo à?"
Lạc Hành á khẩu không trả lời được, quay đầu đi chỗ khác.
Hoắc Hành Chu gõ gõ cánh tay cậu, thả mềm giọng lấy lòng. Lạc Hành vẫn không quay đầu lại, mím môi đỏ mặt, cậu ấy cứ tiếp tục như vậy, trước sau gì…
Trước sau gì cậu cũng sẽ đắm chìm.
Hoắc Hành Chu bóp eo cậu, kéo về phía mình: "Thầy Lạc, sau này em và thầy thi cùng một trường đại học, thầy nói có được không?"
Lạc Hành ngẩn ra.
Hoắc Hành Chu xoay cậu lại, mặt quay về phía mình, đưa tay khều lông mi cong vểnh mềm mại của cậu, làm cậu chớp mắt, mí mắt khẽ run, đâm đến đầu quả tim Hoắc Hành Chu mềm nhũn.
"Sau này cậu muốn thi trường đại học nào, nói thử xem."
Lạc Hành sờ cánh tay hắn, không xác định được hỏi hắn: "Ý cậu là, muốn cùng tớ, thi cùng một trường đại học sao?"
"Ừ."
"Nhưng tớ không biết… Tớ chưa nghĩ đến." Lạc Hành nhấp khóe miệng, cậu chưa từng nghĩ sẽ thi trường đại học nào, dựa vào thành tích rồi báo đại một trường có lẽ cũng được.
Hoắc Hành Chu nói: "Vậy giờ suy nghĩ thử xem."
Hắn nhớ tới mẹ Lạc Hành, nói tiếp: "Thật ra sau này tớ không muốn ở lại Giang Thành, cảm thấy thăm thú bên ngoài rất tốt, chúng ta tìm trường đại học xa một chút, cậu nói có được không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!