Edit: Phương Linh
Hoắc Hành Chu nhíu mày, không vui "Hừ" một tiếng, nửa ngày sau vẫn mở mắt ra, đôi mắt hơi đỏ lên cúi người xuống: "Làm gì."
"Cậu đừng ngủ trước." Lạc Hành thấy hắn cau mày, bộ dạng rất không thoải mái, giọng nói mềm mại dỗ hắn: "Chỉ một lát thôi được không? Chúng ta về nhà rồi cậu ngủ tiếp, tớ không ôm cậu được."
"Chỉ ngủ một lát thôi." Ý thức của Hoắc Hành Chu lộn xộn, không biết bị chữ nào làm cho trái tim mềm nhũn, "Ừ" một tiếng: "Cậu không ôm được, tớ ôm cậu."
Cánh tay ban đầu khoác lên vai Lạc Hành bỗng nhiên dời xuống dưới, dời đến bên hông của cậu, vòng lấy eo cậu rồi ôm cậu vào lòng, cằm đặt trên vai cậu.
Lạc Hành bị hắn ôm chặt vào trong lòng, vì không cao bằng hắn, eo lại bị hắn ôm lấy nên chỉ có thể hơi nhón chân lên, vừa khớp dán vào hắn.
Lạc Hành bị hắn ôm, không thể tránh khỏi nghiêng đầu sang bên, trốn tránh hơi thở đang xâm nhập tới của hắn, lỗ tai lặng lẽ đỏ lên.
Hoắc Hành Chu uống rượu, cơ thể nóng bừng, thậm chí tiếng tim đập có thể xuyên thẳng qua da dẻ nện lên ngực cậu, đồng bộ với nhịp tim đập của cậu.
"Cậu đừng, đừng ôm tớ mà." Ở cửa khách sạn người đến người đi, có rất nhiều người đang nhìn, Lạc Hành vô cùng căng thẳng đẩy hắn: "Ở chỗ này có rất nhiều người, bị nhìn thấy thì không tốt đâu."
"Hả?" Ý thức của Hoắc Hành Chu mơ hồ, miễn cưỡng "Ừ" một tiếng, càng cọ vào hõm vai của cậu, "Ôm cái gì."
Lạc Hành bị hô hấp của hắn khiến tay chân nhũn ra, dây thần kinh ở gáy đã sắp đứt đoạn, ngửa đầu ra sau, "Cậu buông tớ ra."
Đây là lần đầu tiên cậu ứng phó với người uống say, không biết phải dùng biện pháp gì, chỉ có thể nỗ lực ngước đầu lên, cố gắng gọi về chút tỉnh táo cho hắn.
"Chỗ này có rất nhiều người, cậu đừng…"
Hoắc Hành Chu cúi đầu xuống, hôn lên trái cổ không mấy rõ ràng của cậu, hàm răng nhẹ nhàng khép lại.
"Ừm…" Hai chân Lạc Hành lập tức mềm nhũn, đầu ngón tay run rẩy nắm lấy cánh tay của hắn, giọng nói run run gọi: "Hoắc… Hành Chu."
Nhưng Hoắc Hành Chu cứ như cố ý vậy, nắm eo cậu ôm chặt trong ngực, đầu ngón tay nhấn mạnh lên eo, nhéo một cái.
"A…" Phút chốc trước mắt Lạc Hành mịt mờ hơi nước, hô hấp dồn dập mà thở dốc, răng hàm run rẩy.
Hoắc Hành Chu cúi đầu, nắm cằm cậu nhấc lên về phía mình, hơi áp trán cậu, nháy mắt.
Lạc Hành bị ép nhìn thẳng vào mắt của hắn, vì uống rượu nên đôi mắt hắn không tỉnh táo lắm, mang theo chút mông lung và thâm trầm, hô hấp cũng hơi nặng nề.
"Hoắc Hành Chu… Tớ…"
"Sao cậu lại ồn ào vậy."
Hắn duỗi ra cái tay rảnh rỗi, nhẹ nhàng bao phủ lên đôi mắt Lạc Hành, cúi đầu hôn.
—
Hoắc Hành Chu nổi điên vì say rượu ở cửa khách sạn một hồi, hôn Lạc Hành thật lâu, cuối cùng lên xe rồi còn nắm chặt ngón tay cậu không buông, ngủ vừa say vừa yên tĩnh.
Lúc xuống xe, hắn vẫn không chịu buông tay.
Tài xế cười trêu ghẹo, khiến Lạc Hành đỏ mặt không biết nên giải thích như thế nào, chỉ có thể nói hắn là anh trai mình, uống nhiều rồi mượn rượu làm càn.
"Cháu cần chú giúp một tay không?" Tài xế hỏi.
"Không cần ạ, cháu tự dẫn anh ấy vào được rồi, cảm ơn chú tài xế."
Lạc Hành gian nan vừa ôm Hoắc Hành Chu vừa đưa tiền lẻ cho tài xế, hít một hơi thật sâu, đỡ hắn đi về phía cửa lớn.
Hắn say khướt rồi, Lạc Hành gần như phải dùng hết sức lực toàn thân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!