Chương 22: Đi Xa Tự Nhĩ 2

Edit: Phương Linh

Lý Nhạc Phàm hơi đảo mắt, giơ tay che miệng, nhỏ giọng nói vô cùng thần bí: "Anh em, tạo cơ hội cho Phùng Giai hôn nữ thần đi."

"Cẩn thận lật xe." Hoắc Hành Chu duỗi chân dài ra, nở nụ cười: "Tụi mày muốn chơi thì tự đi mà chơi, đừng lôi tao xuống nước."

Lý Nhạc Phàm trầm bổng nói "Ôi": "Sao mà lật xe được, trò đổ xúc xắc này phải xem ý trời, chúng ta đâu phải ông trời, cùng lắm chỉ là cô ấy không chơi được, cũng chả phải tính kế."

Lưu Mộng Nhã cũng nghe thấy, khẽ mỉm cười: "Các cậu đang nói gì đấy? Cái gì mà không chơi vậy."

Lý Nhạc Phàm chớp mắt với Hoắc Hành Chu, sau đó quay đầu nói với Lưu Mộng Nhã: "Chúng ta đang nói về chơi trò chơi đây, cậu có chơi không?"

"Trò chơi gì thế?"

Lạc Hành nhẹ nhàng kéo ngón tay Hoắc Hành Chu, hắn miễn cưỡng "Ừm" một tiếng.

"Bảy tám. Chín là cái gì?"

Hoắc Hành Chu mở mắt ra, ngồi lui ra sau đôi chút, kéo Lạc Hành nhìn phía trước, "Cậu thấy ly rượu trước mặt nó không."

Lạc Hành gật đầu.

Hoắc Hành Chu nói "Ừm" một tiếng: "Đợi chút nữa người chơi lần lượt tung xúc xắc, tung được 1, 3, 4, 5, 6 nút thì không cần uống rượu, còn tung xúc xắc ra 7 nút thì phải rót thêm rượu vào ly rượu chung, rót bao nhiêu cũng được, người tung được 8 nút sẽ uống hết một nửa rượu trong ly chung, tung 9 nút phải uống hết rồi tùy ý rót thêm rượu vào, mà người tung được hai số 1 có thể chỉ định bất kỳ người chơi nào uống rượu."

Lạc Hành ngước mắt lên nhìn, đúng lúc Lưu Mộng Nhã cũng nhìn sang, cô ta nhanh chóng thu tầm mắt lại rồi hỏi Lý Nhạc Phàm: "Có những ai chơi vậy?"

"Tớ, Phùng Giai, Hoắc Hành Chu, lớp trưởng." Lý Nhạc Phàm dừng lại: "Cậu chơi không?"

Lưu Mộng Nhã suy nghĩ vài giây, gật đầu.

Lý Nhạc Phàm đi tới, hộp xúc xắc trực tiếp đập trước mặt Hoắc Hành Chu, khẽ chớp mắt.

"Mày có dám chơi không đó."

Hoắc Hành Chu kêu "Chậc": "Tao uống cho mày quỳ xuống luôn."

Lý Nhạc Phàm hỏi Lạc Hành: "Cậu muốn chơi không?"

"Tớ…" Lạc Hành nghiêng đầu nhìn Hoắc Hành Chu, suy nghĩ một lát rồi gật đầu.

Hoắc Hành Chu nhếch lông mày lên, nghi ngờ hai giây, hỏi cậu: "Cậu đừng miễn cưỡng, có tớ ở đây, nó không dám miễn cưỡng kéo cậu vào đâu."

Advertisement / Quảng cáo

Lạc Hành nhỏ giọng giải thích: "Không, tớ không miễn cưỡng."

Cậu chỉ muốn chơi chung với hắn thôi.

Mấy người khác nghe thấy tiếng thì cùng lúc bu lại đây xem bọn họ chơi trò chơi.

Hoắc Hành Chu là người đầu tiên, hắn cầm hộp xúc xắc trong tay lắc mấy lần, đập lên bàn, Lạc Hành căng thẳng nhìn hắn mở nắp ra, 6 nút, thở phào nhẹ nhõm.

Người thứ hai là Phùng Giai, lắc trái lắc phải như khiêu đại thần[1], làm cho đủ cảm giác nghi thức rồi mới đập một cái lên bàn, 9 nút.

[1] Khiêu đại thần (Sambambi) là một loại nghi thức ra đạo Shaman tộc Mãn. "Đại thần" tức "Dã Tát Mãn". Là thần bắt Tát Mãn, tức là thần linh nhập vào người Tán Mãn. Hoạt động thần bắt Tát Mãn bao gồm chữa bệnh, trừ tà, cầu phúc, xem bói, dự đoán những vấn đề mọi người cần giải quyết… (

ipedia. org/wiki/)

"Uống!" Lý Nhạc Phàm cười bưng ly lên, thấy Phùng Giai muốn trốn thì lập tức rống to: "Các anh em đè nó xuống cho tao."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!