Chương 20: Chọn một mà đi 5

Edit: Hướng Nhật Quỳ

Lúc Lạc Hành quay lại, Tiết Tiên đã đi rồi.

Hoắc Hành Chu gác chéo chân chống lên thanh đỡ dưới bàn, đang ngồi chơi điện thoại, tâm trạng có vẻ không tệ lắm, trông không giống như vừa cãi nhau với người khác.

Trên bàn được bày biện ba món mặn một món canh, còn có một món ngọt tráng miệng được đựng trong hộp đá, bày vụn vặt lên trên bàn.

Lạc Hành có hơi líu lưỡi: "Sao cậu mua nhiều vậy, ăn không hết thì lãng phí quá."

Hoắc Hành Chu không cho là đúng: "Sợ lãng phí thì cậu cứ ăn nhiều hơn chút."

Lạc Hành nhìn biểu tình của hắn, bất chợt nhớ đến lần ăn thịt nướng trước kia, lòng còn sợ hãi, "Tớ sẽ cố, cố gắng, nhưng không cho cậu đút tớ nữa."

"Không thích tớ đút cho cậu ăn à?"

"Không phải." Lạc Hành không khỏi xấu hổ, có cảm giác bất an như tâm sự của mình đã bày ra hết trước mặt Hoắc Hành Chu, dè dặt bảo vệ lòng mình, không để hắn phát hiện.

"Vậy thì tại sao?"

"Không, không có gì…" Lạc Hành cầm đũa lên, chỉ vào thức ăn: "Ăn cơm đi, sắp lạnh rồi."

Dùng bữa xong.

Lạc Hành muốn dọn dẹp lại bị Hoắc Hành Chu ấn tay xuống bảo đừng nhúc nhích, trái tim nhảy lên thình thịch, cơ quan thần kinh trên đầu ngón tay như bị phóng đại hết cỡ, chạm một cái thôi mà cậu đã thấy ngón tay nóng lên, vội rút tay lại.

Hoắc Hành Chu mở hộp đá, lấy món ngọt tráng miệng đang bốc hơi lạnh ra từ trong hộp, mình thì bắt đầu dọn dẹp hộp cơm.

Advertisement / Quảng cáo

Hắn vứt hộp thức ăn vào thùng rác ở bên ngoài, rửa tay rồi quay về ngồi yên ở chỗ ngồi nhìn Lạc Hành ăn, nghiêng đầu nghĩ rằng thứ đồ này ngọt ngấy như này thì ngon chỗ nào chứ.

"Diệp Tiếu Tiếu nói đồ ngọt tiệm này ăn rất ngon." Hoắc Hành Chu chống cằm, hắn không ăn ngọt, sáng nay hắn còn phải đi hỏi, "À" một câu: "Cậu nếm thử xem, ăn ngon thì lần sau mua tiếp."

Lạc Hành dừng lại, đột nhiên cảm thấy cốc đồ ngọt trên tay mình bỗng chốc từ vị ngọt biến thành vừa chua vừa đắng, khó mà nuốt trôi.

"Sao thế?" Hoắc Hành Chu nhận ra sự khác thường của cậu, lập tức nhíu mày: "Ăn không ngon à?" Nói xong muốn vươn tay ra cầm lấy: "Vậy thì vứt đi."

"Không phải, ăn rất ngon."

Gần như không nhịn được, Lạc Hành cắn chặt thìa kem, suýt chút nữa đã nói cho hắn biết người mà Diệp Tiếu Tiếu thích không phải hắn, cậu ấy thích nam sinh trên sân bóng hôm đó.

Cậu có thể, có thể đừng thích cậu ấy được không.

Nhưng nếu làm vậy, chắc Hoắc Hành Chu sẽ rất khó chịu, biết người mình thích đã có người yêu khác.

Cậu hiểu cảm giác này.

Cậu không muốn để cho Hoắc Hành Chu phải chịu cảm giác giống vậy.

Cậu hy vọng Hoắc Hành Chu vui vẻ, hy vọng hắn luôn giống như trên sân bóng, tuỳ ý trương dương, toàn thân tràn ngập vẻ xâm lược nhe nanh múa vuốt với hơi thở mang hormone đầy ngạo mạn.

Vĩnh viễn đừng đau buồn vì một người nào.

Nhưng mà, cậu thật sự rất thích Hoắc Hành Chu.

Thích hắn mười năm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!