Edit: Hướng Nhật Quỳ
Ở cổng Nhị Trung có một trạm xe buýt, nhiều vết rỉ sét khiến hai chữ Nhị Trung cũng tróc cả nước sơn, bị rớt mất một thanh, biến thành chữ Nhất Trung[1].
[1] là Nhị, rớt một thanh thành là Nhất.
Hoắc Hành Chu cái biển trạm dừng lung lay sắp ngã, đi tới đứng trong góc tối trong, lo lắng nghĩ lỡ như xui xẻo cái thứ này mà bị gió thổi thì có gãy luôn không.
Nếu hắn bị gãy thì phải giả vờ xin nghỉ mấy ngày đây?
Thương gân động cốt một trăm ngày, chí ít phải xin hai tháng.
Còn chưa tính toán xong, một chiếc xe buýt đã trực tiếp cót két ngừng trước mặt.
Từ bên trong, "Rơi" ra một người.
Trên lưng người này đeo một cái cặp sách khá nhỏ, phình ra không biết chứa bao nhiêu đồ, hai cái tay khác thì ôm một cái túi.
Không biết có phải bị người ta đạp một cước hay không, tên nhóc này giống như một trái banh da, từ bên trong lăn ra đây, thật sự buồn cười đến thiếu chút nữa ngã nhào.
"Ai nha tôi rơi ra rồi."
Kìm nén khó chịu cả buổi chiều, Hoắc Hành Chu lập tức bị chọc cười.
——
Máy điều hòa trên xe bị hỏng, lần này lại không biết xảy ra chuyện gì, từ khi Lạc Hành lên xe, suốt cả quá trình đều đông nghịt người.
Cậu đứng hơn mười trạm, bị chen lấn đến người đầy mồ hôi, vừa mở cửa xuống xe đã nặng nề thở hắt ra không khí vẫn còn đọng mùi mồ hôi.
Bởi vì quá nhiều người nên không dám đứng ở trong, sợ mình không nghe được tiếng báo trạm của xe buýt, vì vậy vẫn đứng ở cửa sau, nhưng vẫn bị chen lấn nên không thể kéo tay vịn qua, cả đoạn đường đều đứng cứng ngắt đến chân cũng sắp gãy mất. Advertisement / Quảng cáo
Xe vừa đến trạm, cậu đã vội xuống xe, kết quả chân hơi tê, suýt chút nữa ngã sấp mặt.
Lạc Hành ngẩng đầu, hơi híp mắt nhìn trường học khá cũ kỹ trước mặt, chớp mắt nghênh đón ánh sáng xuyên tới, khóe miệng hiện lên một nụ cười hết sức kiềm chế.
Nhị Trung, cuối cùng cậu cũng đến rồi.
"Lạc Hành?"
Tim Lạc Hành chợt run lên, giọng nói này!
Cậu chầm chậm ngẩng đầu lên, cái túi trong tay suýt nữa không cầm được, lập tức theo bản năng siết chặt, cảm giác khoang ngực cũng theo giọng nói này mà phồng lên.
Người đến đón mình là cậu ấy!
Vốn tưởng đâu mình chỉ cùng trường với cậu ấy, thỉnh thoảng tập thể dục buổi sáng hoặc lúc sinh hoạt có thể nhìn thấy cậu ấy đã thấy thỏa mãn, không ngờ lại cùng một lớp với cậu ấy!
Hoắc Hành Chu.
Cậu biết tên hắn, cũng nhớ dáng vẻ của hắn, từ mười năm trước đến mười năm sau, mỗi một năm biến hóa cậu đều rõ như lòng bàn tay.
Hoắc Hành Chu thấy cậu ngơ ngác đứng tại chỗ, lòng bàn chân giống như mọc rễ không nói cũng không động đậy, bèn nhấc chân đi đến chỗ cậu.
Giờ đã gần tối, xe buýt đi hướng ngược sáng, mang theo ráng chiều rực rỡ phủ lên người hắn một lớp vàng mềm mại, tầm mắt trên không trung chạm nhau, cậu dường như né tránh, cúi đầu.
Lúc Hoắc Hành Chu đứng trước mặt cậu, mí mắt lên xuống, qua loa cúi đầu nhìn, người này nhìn qua rất nhỏ tuổi.
Một gương mặt nhỏ kinh người, màu tóc nhạt gần như cùng màu với đôi mắt, lúc hơi ngẩng đầu sẽ lộ ra chiếc cằm nhọn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!