Chương 19: Chọn một mà đi 4

Edit: Phương LinhHoắc Hành Chu thu hồi tầm mắt, nhìn về phía Phùng Giai: "Chuyện này đừng để người khác biết, tự đi hỏi trong thầm lặng thôi."

Phùng Giai gian xảo sáp lại, cười hì hì: "Sao mày để ý đến Lạc Hành thế hả, nào là mua trà sữa nào là tặng sách mà bố mày ký tên, còn kêu cậu ấy đến xem trận đấu bóng của mày nữa, tao nghe nói hôm đó mày còn ra mặt thay cho cậu ấy và lớp trưởng, nói đi!"

Hoắc Hành Chu nhíu mày: "Nói cái gì."

"Nói mày có mục đích gì đó." Phùng Giai trả lời với vẻ hiển nhiên.

"Cả hai đều là nam, tao còn có mục đích gì được." Hoắc Hành Chu nhìn Phùng Giai như nhìn tên tâm thần, cảm thấy áy náy, nên bổ sung thêm một câu: "Sau này đừng ăn hoa bầu dục[1] nướng nữa, ăn não tiêu nướng[2] đi."

[1] Hoa bầu dục nướng: Món ăn làm từ thận của dê, lợn ướp với rượu, phấn cây thì là, muối,… rồi nướng lên. 

[2] Não hoa nướng là món ăn vặt truyền thống đặc sắc của tỉnh Tứ Xuyên, dùng não heo trộn ớt, bột tiêu và các gia vị khác rồi nướng lên. Mùi vị đậm đà, chất thịt mềm mại, thơm mà không ngán, dầu mà không béo.

Phùng Giai mờ mịt: "Làm gì?"

"Ăn gì bổ nấy."

Phùng Giai nhào lên muốn đánh hắn, "Con mẹ nó tao muốn xé nát miệng mày, mày không trào phúng tao thì sẽ chết hả!"

Hoắc Hành Chu không nhúc nhích, cười như không cười nhìn cậu ta, Phùng Giai cắn răng nửa ngày vẫn không xuống tay được, đánh không lại thì là đánh không lại, huống hồ đánh Hoắc Hành Chu xong rồi, ai mời cậu ta ăn đồ nướng nữa.

"Đừng có chối, tao nghi ngờ mày đang thích Lạc Hành."

"Thích cái quần, tao chỉ phiền cái bộ dạng cậu ấy ở bên cạnh tao mà cứ trông đáng thương thế thôi."

Hoắc Hành Chu cười nhạo, bây giờ hắn còn chưa có danh phận gì cả, thừa nhận vào lúc này hả?

Nhận thế nào đây?

Nói là bây giờ hắn còn không biết mình đang tranh giành Lạc Hành với gã đàn ông nào à?

Phùng Giai chậc chậc hai tiếng, nói tiếp: "Dạo này mày cũng không cúp học, có mục đích gì đấy, nói mau!"

Hoắc Hành Chu cũng hơi giật mình, mắt nhìn về phía Lạc Hành ngồi trong lớp, giờ hắn mới nhận ra kể từ khi hắn dùng việc lên lớp để đổi lấy việc Lạc Hành đồng ý đi xem trận bóng, cậu đã được voi đòi tiên.

Chân muốn chạy đi cúp học còn chưa bước ra khỏi phòng, câu tiếp theo đã nghe cậu hỏi hắn muốn đi đâu, không cần biết hắn nói là về đi ngủ hay chơi game, cậu đều nói một câu không cho phép. Advertisement / Quảng cáo(bygoogle = window. bygoogle || []). push({});

Nhưng câu "Không cho" này cứ không có sức uy hiếp gì cả, mềm mềm mại mại hệt như đang gãi nhẹ trên đầu quả tim hắn, nếu người ta không nghe cậu, cậu sẽ uất ức mím môi cho người ta xem.

Hoắc Hành Chu không còn cách nào, đành phải quay lại.

Ở lại một lần này, đã ở gần một tháng.

Hoắc Hành Chu thu lại dòng suy nghĩ, hất tay Phùng Giai ra: "Có mục đích gì chứ! Học tập đó, thằng học dốt như mày thì biết cái quái gì."

Phùng Giai cười hì hì đi đến huých vai hắn: "Chúng ta đã nói rồi đó, nếu mày yêu sớm thì phải hát Chinh Phục ngay dưới quốc kỳ, nếu như bị Lạc Hành leo lên đầu làm mưa làm gió, thì phải mời tao ăn đồ nướng một tháng, cộng thêm nhảy xuống từ tháp đồng hồ."

"…" Hoắc Hành Chu hơi dừng lại, "Mày nằm mơ đi, không có khả năng."

Lạc Hành đang vùi đầu duyệt bài thi, thấy Hoắc Hành Chu trở về thì rút bài thi đã phê duyệt xong ra để ở dưới tay, giật góc áo hắn, vui vẻ nói: "Lần này cậu lại tiến bộ thêm 5 điểm này."

Hoắc Hành Chu ngồi lại gần, ló đầu nhìn bài thi của mình, trên đó có vết bút đỏ khoanh lại mấy câu làm sai, còn có con điểm 72 xinh xắn ghi ở cột điểm số.

Lạc Hành ngửa đầu, cười nhẹ nhàng.

"Tiến bộ rồi có thưởng gì không?" Hoắc Hành Chu chống cằm nhìn cậu, nghĩ rằng không biết đứa trẻ này đã nghiêm túc cẩn thận chấm bao nhiêu bài thi của hắn rồi, mỗi một câu sai đều khoanh lại, còn viết cách giải chính xác ở bên cạnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!