Edit: Phương Linh
"Báo cáo."
Sắc mặt hiệu trưởng khó coi gọi họ vào.
Trình Lợi Dân ho khan, không đợi hiệu trưởng lên tiếng đã nói trước: "Đối với học sinh thì gian lận là lời lên án nghiêm trọng nhất, hai em có quá nhiều bài thi với điểm số giống nhau, thầy và thầy hiệu trưởng cũng thấy hơi kỳ lạ, đương nhiên không phải là thầy không tin các em, chỉ muốn xác nhận lại mà thôi."
Diệp Tiếu Tiếu lắc đầu.
Lạc Hành cũng lắc đầu.
Ông lấy mấy bài thi ra, mở sổ ghi chép của Đinh Siêu ra rồi đẩy về phía trước: "Các em xem thử mấy cột điểm này, nếu nói tất cả chỉ là trùng hợp, thì thật sự không thể tưởng tượng nổi."
Diệp Tiếu Tiếu nói: "Thưa thầy, mặc kệ chuyện này có thể tưởng tượng được hay không, em và Lạc Hành chưa từng làm thì là chưa từng làm, cho dù có ai tới đây tố cáo với ngài, chúng em cũng không thể nhận bừa được."
Trình Lợi Dân nói: "Thầy không bảo các em nhận bừa, thầy chỉ muốn tra xét rõ ràng, trả lại sự trong sạch cho các em, phải biết rằng việc gian lận được xem như vết nhơ lớn nhất của đời học sinh, bây giờ cả trường đều đồn đại, thầy cũng phải chịu trách nhiệm với các em."
Diệp Tiếu Tiếu nói: "Thầy, em có thể biết là ai đã tố cáo không?"
Trình Lợi Dân ngẩng đầu, quét mắt nhìn biểu tình của hai vị học sinh, Diệp Tiếu Tiếu đó giờ vẫn rất tốt tính nay cũng tức giận, hai tay nắm chặt đến trắng bệch, đôi mắt đỏ ngầu.
"Nếu thành tích thi giống nhau là gian lận, vậy em thi được điểm tối đa thì là chép đáp án ư!"
Hiệu trưởng biết cha Diệp Tiếu Tiếu là ai, nên không dám làm quá ác, vội vàng động viên: "Thầy hiệu trưởng không nói các em chép đáp án, chẳng qua là chuyện này dù sao cũng phải có một lời giải thích, nếu nói là trùng hợp, thì nó khéo quá rồi."
Hai mắt Diệp Tiếu Tiếu đỏ bừng, cắn môi thật chặt, oan ức lau nước mắt.
Trình Lợi Dân nhìn Lạc Hành, lông mày càng nhíu càng chặt.
Advertisement / Quảng cáo
Cậu vẫn không lên tiếng, không giải thích cho mình cũng không tức giận, so với Diệp Tiếu Tiếu đang uất ức, đứa nhỏ này có vẻ như, hoàn toàn không quan tâm vậy nhỉ?
Chẳng lẽ giống như người ta nói, cậu chép bài của Diệp Tiếu Tiếu, cho nên không còn lời nào để nói?
"Lạc Hành, em không muốn nói gì hết à?" Trình Lợi Dân hỏi.
Lạc Hành lắc đầu.
"Đối với việc có người tố cáo các em gian lận, em không muốn giải thích cho mình ư?" Trình Lợi Dân cau mày nhìn cậu, luôn cảm thấy đứa nhỏ này có chỗ nào đó không đúng lắm.
Giống như… Tâm tình không hề chập chờn chút nào?
"Thầy Trình, thầy với các giáo viên bộ môn làm ra thêm một bộ đề nữa đi, độ khó tương đương với bài thi giữa kỳ, để hai em ấy tới phòng làm việc của tôi, tôi trông thi cho các em ấy." Hiệu trưởng nói.
Mặc dù Trình Lợi Dân cảm thấy biện pháp này không tốt lắm, nhưng không còn cách nào tốt hơn nữa, thở dài hỏi ý của hai người: "Sắp xếp thế này các em thấy ổn không?"
Hai người gật đầu.
Trình Lợi Dân "Ừ" một tiếng, nói: "Vậy các em về trước đi, không cần phải suy nghĩ nhiều, học hành cho giỏi vào, những việc khác cứ giao cho thầy xử lý."
Ra khỏi văn phòng.
Diệp Tiếu Tiếu đi rất nhanh, cho dù cô luôn tốt tính nhưng vẫn rất tủi thân, không nói lời nào mà đi thẳng về phòng học.
Lạc Hành đi đằng sau, nhìn bóng lưng của Diệp Tiếu Tiếu, có phần áy náy.
Cậu nên ép điểm xuống nữa mới phải, cậu cũng không ngờ rằng chỉ có mấy lần cố gắng cùng điểm với cậu ấy, thì đã tạo thành mối hiểu lầm lớn như vậy, cậu ấy vô tội, bị cậu liên lụy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!