Edit: Hướng Nhật Quỳ
Lạc Hành rủ mắt, cậu muốn biểu hiện mặt tốt nhất của mình trước mặt Hoắc Hành Chu, nhưng mãi vẫn không nắm được điểm mấu chốt, muốn thân thiết, lại sợ hắn phát hiện.
Nếu như cậu thông minh hơn chút nữa thì tốt rồi, vậy mình có thể hòa nhập vào thế giới của hắn, một chút xíu thôi cũng được.
Trong suốt một tiết, cậu vẫn luôn ngây người ra, không nghe lọt nửa chữ nào, cho đến khi Hồ Giai Văn đến gọi cậu đi ăn cơm thì mới hồi hồn lại.
Người trong phòng học đã đi hết, Hoắc Hành Chu cũng không biết đã đi từ lúc nào.
"Cậu nghĩ gì thế, vừa rồi Hoắc Hành Chu đứng ở cửa sau gọi cậu nửa ngày mà cậu cũng không đáp lại cậu ấy." Hồ Giai Văn nghi ngờ nhìn Lạc Hành: "Hai người cãi nhau à."
Lạc Hành khẽ giật mình, Hoắc Hành Chu gọi cậu sao?
Lỗ tai lại… Nghiêm trọng hơn ư.
"Cậu ấy nói gì vậy?" Lạc Hành hỏi.
Hồ Giai Văn nghĩ lại, bảo: "Cũng không nói gì cả, chỉ bảo cậu vài câu nhưng cậu không trả lời, rồi đi với sắc mặt không tốt lắm." Dừng lại một chút, còn nói: "Tính tình Hoắc Hành Chu như thế đó, nếu như cậu…"
"Không sao cả, đi ăn cơm đi."
–
"Nè Hoắc tổ tông, mày đang yêu đúng không?"
"?" Hoắc Hành Chu nhíu mày, "Tin vịt từ đâu ra thế."
Phùng Giai rụt cổ, mang vẻ mặt tao chỉ kể lại chứ không thêm mắm thêm muối đâu, nói: "Hôm nay có người đứng trên lầu thấy mày nói chuyện rất lâu với một nữ sinh cầm thư tình, dạo này cũng không thấy mày cúp cua, tụi nó đều bảo mày đang yêu, đúng không Lý Nhạc Phàm."
Hoắc Hành Chu đang uống nước, nghe cậu ta nói vậy, mới giương mắt lên:
"Mày thấy tao giống như đứa sẽ tự đánh flag hả?"
Phùng Giai run rẩy lắc đầu: "Không giống."
Lý Nhạc Phàm tiếp lời cậu ta, thở dài, "Nhưng nào ai có thể trốn khỏi định luật "Thật là thơm[1]" chứ."
[1] "Thật là thơm" []: là từ phổ biến trên Internet ở Trung Quốc, xuất phát từ câu nói của nhân vật chính Vương Cảnh Trạch trong chương trình Biến Hình Kế của Hồ Nam khi vừa từ thành thị xuống nông thôn, sau đó lại bị vả mặt. Câu này dùng để biểu thị trạng thái tâm lý của một người khi kết quả của một việc nào đó hoàn toàn khác so với dự tính ban đầu.
Advertisement / Quảng cáo
Hoắc Hành Chu lạnh nhạt cười một tiếng, hắn lại đang muốn đánh, nhưng nhóc bạch nhãn lang kia không cho hắn cơ hội, ngược lại hắn muốn đứng dưới cột cờ hát Chinh Phục, nhảy từ tháp đồng hồ xuống dưới.
Nghĩ đến đứa nhỏ mềm mềm kia, lại nghĩ tới giọng Pháp mềm mại của cậu đêm ấy, Hoắc Hành Chu không khỏi cảm thấy không yên lòng.
Phùng Giai bỗng dưng nói thêm một câu: "Yêu đương không phải chuyện mất mặt gì, cứ nói đi, ghê lắm thì chỉ hát một câu Chinh Phục thôi, nếu như Lưu Mộng Nhã đồng ý tao, đừng nói Chinh Phục, tao quỳ xuống hát cũng được nữa."
"Tiền đồ đâu." Hoắc Hành Chu hơi nghiêng mắt nhìn cậu ta, chậm rãi uống hết nước, lạnh nhạt nói: "Tao có hát hay không thì có liên quan gì đến mày, để mày chuẩn bị micro cho tao hả? Bản thân theo đuổi được nữ thần đi rồi hãy nói, lo chuyện bao đồng."
Phùng Giai cũng chỉ muốn xui cho náo nhiệt thêm chút, chờ xem Hoắc Hành Chu bị vả mặt, kết quả không ngờ tới lại bị gắp lửa bỏ tay người, mặt đờ ra nhìn Lý Nhạc Phàm cười trên nỗi đau của người khác.
"Sao lại tức đến vậy chứ, người đưa thư tình cho nó cũng không phải tao." Nghĩ đi nghĩ lại, Phùng Giai lại hỏi: "Có khi nào nó yêu tao không?"
Lý Nhạc Phàm im lặng nửa ngày, chỉ vào biểu tình của Hoắc Hành Chu.
"Cẩn thận bỏng." Phục vụ nói.
"Tao không xứng, địa vị của tao là gì chứ." Phùng Giai vội vàng đứng lên, mặt đầy nghiêm túc nhận lấy thức ăn đặt lên bàn: "Thức ăn lên rồi đây."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!