Edit: Phương Linh
Lạc Hành chẳng hiểu gì nhìn hắn, không biết tại sao hắn đột nhiên mất hứng, chỉ có thể gật đầu khe khẽ, không nói thêm gì nữa.
Hoắc Hành Chu nhanh chóng chơi xong một ván nữa, trên màn hình người bị đánh giết kêu đầu hàng xuất hiện với tần số cao, đồng đội cũng bị dọa sợ hết hồn: "Ván giải trí thôi ván giải trí thôi, đừng vậy mà."
"Chơi giải trí gì." Hoắc Hành Chu lên tiếng cười nhạo: "Không đánh nữa, một đám cùi bắp."
Đồng đội vội nói: "Đang phát trực tiếp đó."
Tay Hoắc Hành Chu đang tắt giao diện chợt dừng lại, bổ sung thêm một câu:
"Phát trực tiếp thì không chơi cùi được à?"
Lạc Hành nghe giọng hắn, thật ra lúc đưa lên lỗ tai cậu đã gần như không nghe được, nhưng vẫn cảm thấy từng chữ đang gõ lên trái tim cậu, nặng nề mà tê dại, nếu như Hoắc Hành Chu đọc tiếng Pháp…
Lạc Hành xoa nhẹ nơi trái tim, luôn cảm thấy nó nóng lên.
Cậu thu tầm mắt lại, nhẹ nhàng thở ra một hơi, ép mình phải nghiêm túc phiên dịch, không được phân tâm nữa.
…
Sách của Hoắc Nghiên Sinh Lạc Hành rất quen thuộc, vậy nên dịch rất nhanh, cộng thêm cậu rất hiếm khi do dự khi làm việc, một khi nghiêm túc thì sẽ không phân tâm, mãi đến khi cậu thấy mệt mỏi, mới ngẩng đầu lên nhìn thời gian, đã hơn mười giờ rồi.
Hoắc Hành Chu đã nằm trên giường ngủ say, trong tay cầm điện thoại đặt ở mép giường, từng sợi lông mi đen nhánh rõ ràng, bởi vì đang ngủ, nên trông tuấn tú ôn hòa hơn so với vẻ khoe khoang lúc thường.
Cậu đứng lên, vuốt cái eo đau nhức, rón rén bước đến rút điện thoại ra đặt ở bên gối.
Ở góc độ này có thể trông thấy hầu kết của hắn hơi nhô lên, cùng với xương quai xanh có hình dáng đẹp mắt, Lạc Hành chật vật nuốt nước bọt, đầu ngón tay run rẩy nắm chặt cổ tay của hắn, khẽ khàng nhét vào trong chăn, rồi như kẻ gian mà rút tay về.
Advertisement / Quảng cáo
Lạc Hành ngơ ngác nghĩ, nếu như cậu ấy có thể nhớ được mình là ai thì tốt quá.
Thật ra khi còn bé cậu không thích ăn kẹo, bởi vì có một lần cậu ở trong căn phòng đó, một đứa bé ở sát vách nằm nhoài trên mái tường, chật vật đưa cho cậu một viên kẹo.
Vị dâu tây.
Đó là lần đầu tiên cậu ăn kẹo, cẩn thận cất giấy gói kẹo cho đến bây giờ, cậu muốn nhớ kỹ dáng dấp của người ấy, cũng nhớ kỹ hương vị viên kẹo người ấy đã cho mình.
Lạc Hành cảm thấy, chỉ cần cậu ăn đồ ngọt, Hoắc Hành Chu sẽ ở ngay bên cạnh cậu.
Cậu ấy chưa từng rời khỏi.
—
Thứ hai vừa đúng một tháng sau khi Lạc Hành tới Nhị Trung, bởi vì thời gian đã gần tới khoảng giữa kỳ, cho nên mới đặt hai kỳ thi sát nhau.
Thi xong, rất nhiều bạn học bu lại so đáp án với Lạc Hành.
Bởi vì trong mỗi tiết học Lạc Hành đều biểu hiện rất tốt, hầu như không có vấn đề nào cậu không trả lời được, cho dù ban đầu mọi người vẫn có thành kiến cho rằng cậu bị "cố nhét" vào đây, thì bây giờ cũng được giải bày, thật sự đối xử với cậu như bạn bè.
Mặc dù lớp Chín bị người ta gọi là lớp kỳ ba, nhưng cũng có không ít học sinh giỏi, Diệp Tiếu Tiếu và Trương Thần Lan đều đứng trong top 10 của khối.
Lạc Hành nhìn bạn học chen chúc nhau mà đến, có phần không thích ứng được, nhưng vẫn lễ phép đáp lời từng người, nói ra đáp án mà mình chọn.
Có mấy bạn học nhất thời không hiểu được, cậu cũng kiên nhẫn cầm bút lên, viết từng bước trên giấy, dùng chất giọng ấm áp để giải thích.
Trương Thần Lan đứng ở đằng sau nghe nửa ngày, càng nghe càng thấy không đúng, cũng tới hỏi một câu, thấy đáp án của cậu không giống mình, mới cất giọng hỏi: "Tiếu Tiếu, câu thứ hai Toán học cậu chọn cái nào vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!