Chương 15: Không ngừng không được 5

Edit: Hướng Nhật Quỳ

Hoắc Hành Chu cũng ngẩn ngơ ở cửa mấy giây, hắn vừa ngẩng đầu thì đúng lúc thấy Lạc Hành cởi áo, hai cánh tay mảnh khảnh giơ áo lên chống ở đỉnh đầu, để lộ phần eo không có chút thịt dư, vừa mịn vừa trắng, ngay cả cái bụng nhỏ loáng thoáng kia trông cũng mượt mà đáng yêu.

Ngón tay xách bình giữ nhiệt có chút nóng lên, nếu không phải vẫn còn lý trí thì hắn cũng muốn tự tay nắm lấy, thử xem cái eo kia có mềm thật không.

Lạc Hành căng thẳng nhìn hắn đứng ở cửa không nói tiếng nào, nắm chặt ngón tay run rẩy: "Hoắc Hành Chu?"

"Khụ." Hoắc Hành Chu giấu đầu hở đuôi ho khan một tiếng, đi tới đặt chè lên bàn, vừa thay giày vừa nói: "Mẹ tớ nghe nói tớ có bạn học không về nhà nên kiên quyết bảo tớ mang chè đến cho cậu nếm thử."

Lạc Hành thụ sủng nhược kinh đứng lên: "Cảm, cảm ơn…"

Hoắc Hành Chu đã múc ra chén, đưa đến tay cậu: "Uống đi."

Lạc Hành nhận lấy chén, thật ra thì cậu chẳng có khẩu vị gì, trong đầu ông ông, mệt mỏi chỉ muốn ngủ.

Nhưng chè này là hắn đặc biệt mang tới, còn đang nhìn chằm chằm cậu, cậu cũng không có biện pháp nói lời cự tuyệt. Advertisement / Quảng cáo

Hoắc Hành Chu bệ vệ ngồi trên ghế, nhìn cái miệng nhỏ đang uống của cậu, lông mày nhíu chặt dần dần hoãn lại.

Ánh mắt hơi lệch sang bên.

Nhị Trung ra lệnh nghiêm cấm học sinh mang máy tính, Lạc Hành lại là học sinh giỏi tuân thủ kỷ luật, Hoắc Hành Chu không khỏi hiếu kỳ, vô tình chỉ chỉ văn kiện phiên dịch được một nửa trên màn hình, hỏi.

"Tớ nhận một công việc phiên dịch sách của Hoắc Nghiễn Sinh sang tiếng Pháp."

Hoắc Hành Chu ló đầu qua nhìn một chút.

Hoắc Nghiễn Sinh?

Lạc Hành thoáng thấy hắn nhướng mày, cho là có vấn đề gì, vội hỏi: "Sao, sao thế?"

"Không có gì." Hoắc Hành Chu dựa trở lại lưng ghế, "Lớp mười hai rồi còn nhận cái này, cậu giải quyết được không?" Dừng một chút.

Hoắc Hành Chu nhìn vết thương trên mặt cậu, trong đầu không hiểu sao lại liên tưởng đến tin tức nam sinh viên đơn thuần mà Phùng Giai kể, cau mày hỏi: "Cậu rất thiếu tiền?"

Đầu ngón tay Lạc Hành thoáng dừng lại, thiếu chút nữa đổ chén, trầm mặc vài giây rồi lắc đầu: "Không thiếu."

Hoắc Hành Chu nhìn bộ dạng muối dầu không vào[1] này của cậu, trong lòng buồn bực[2], lạnh nhạt nói: "Vậy cậu từ từ uống."

[1] Gốc là [Du diêm bất tiến/]: dầu muối không vào, dùng để chỉ người cứng đầu, ai nói cũng không nghe.

[2] Gốc là [Tâm lí đổ đắc hoảng/]: có thể hiểu là tâm trạng buồn bực, bực bội, khó chịu.

Nói xong bèn đứng dậy, bực tức cầm đồ đi vào tắm rửa.

Hắn đứng dưới vòi hoa sen, trong đầu đều là dáng vẻ Lạc Hành lau nước mắt ở cổng, thiêu đốt khiến lòng hắn phiền muộn, giơ tay vặn vòi nước chuyển sang lạnh.

Nước lạnh xối xuống, khiến hắn tỉnh táo hơn không ít, thò tay đẩy cửa sổ ra một chút, nhìn thấy cậu sau khi mình đi rồi thì len lén đổ chè vào thùng rác, mệt mỏi nhíu mày, khiến người khác không nhịn được đau lòng mà muốn ôm lấy cậu, xoa xoa đầu nữa.

Muốn hắn nói, cho dù Lạc Hành muốn sao trên trời, hắn cũng có thể tìm cách bắt lấy mười tám cái ném xuống cho cậu chơi.

Hắn làm sao nhẫn tâm đánh, đụng một đầu ngón tay cũng không được.

Hoắc Hành Chu tắm xong đi ra, tựa vào cửa phòng vệ sinh, hai tay ôm ngực nhìn cậu, cái thân thể nhỏ bé này đã trả qua những gì, mới có thể khiến cho cậu ấy trở nên lạnh lùng kiên cường như vậy.

Lạc Hành cảm giác được ánh mắt hắn, ngẩng đầu lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!