Edit: Hướng Nhật Quỳ
Tuy rằng Lạc Hành không biết chơi bóng cho lắm, nhưng vẫn có thể nhìn ra trận này chơi không dễ dàng gì, đối phương hình như cũng rất mạnh.
Lúc đối phương mất bóng, khóe miệng Diệp Tiếu Tiếu khẽ mím lại không biết đang nghĩ cái gì.
Thuận theo tầm mắt cô, Lạc Hành thấy nam sinh đối diện đó cao gần bằng Hoắc Hành Chu, cũng quay đầu lại nhìn Diệp Tiếu Tiếu một cái.
Bọn họ…
—
Lạc Hành tiếp tục ở lại đào ngũ tới gần hai giờ, thi đấu cuối cùng cũng kết thúc.
Bên này Hoắc Hành Chu thắng, hắn đang đứng đối diện bắt tay hữu nghị, cười nói với từng người rồi đi thu dọn đồ đạc.
Diệp Tiếu Tiếu ở xa xa nhìn Hoắc Hành Chu gật đầu, ôm nước và balo của mình chạy đến chỗ nam sinh kia, hơi ngửa đầu nhìn y uống nước xong.
Thời điểm cậu ta hơi cúi đầu xuống, cô nàng đột nhiên đưa ngón trỏ ra chọt chọt mặt y, bị nam sinh bắt được.
"Nhìn gì đó?" Hoắc Hành Chu hỏi.
Ánh mắt Lạc Hành lập tức bị kéo trở lại, sợ hắn nhìn thấy bộ dạng thân thiết của Diệp Tiếu Tiếu và nam sinh kia, vội nói: "Không, không nhìn gì cả, đấu xong rồi?"
Hoắc Hành Chu rất ít khi không nói, ai cũng đi hết sạch rồi, cậu mới nói đấu xong chưa.
Advertisement / Quảng cáo
Khom người cầm lấy bình nước trong ngực cậu xốc lên, còn lại phân nửa, vặn nắp bình mà uống cạn một hơi, nghiêng đầu xuống nhìn cậu: "Đi."
Hoắc Hành Chu đi đằng trước, trông thấy điện thoại Lạc Hành còn nằm trong túi cầu của mình, cậu lại rất ngoan ngoãn không có đến lấy lại, không nhịn được mà khẽ cười.
Tên nhóc này.
Hắn khom người đi lấy, màn hình chợt sáng lên, cho dù hắn vô tình nhìn lén nhưng vẫn nhìn thấy mấy chữ.
Hoắc Hành Chu thoáng nhíu mày, bàn tay vô thức dùng sức nắm chặt điện thoại, ngay cả bản thân cũng không phát giác được một cổ hung ác tràn đầy mà đứng lên.
"Hoắc Hành Chu." Sau lưng âm thanh mềm mại của Lạc Hành có phần nghi hoặc: "Sao vậy?"
Hoắc Hành Chu lấy lại tinh thần, ấn xuống phím khóa màn hình, làm ra vẻ như cái gì cũng không thấy, ném điện thoại vào ngực cậu: "Có đói bụng không?"
Lạc Hành nhận lấy điện thoại cũng không thấy để vào trong túi ngay, ôm sách nhẹ nhàng lắc lắc đầu: "Không đói lắm."
Hoắc Hành Chu thấy cậu vội vội vàng vàng đến, phỏng chừng cũng không chú ý ăn cơm, cũng không quan tâm cậu có nói xạo hay không, hai ba cái cất xong quả bóng rổ rồi đi trước.
"Tớ chơi bóng nửa ngày có chút đói, tớ và cậu ăn cơm một lát đi, một người cảm thấy không có ý nghĩa." Hoắc Hành Chu liếc nhìn cổng chính, "Thằng Phùng Giai kia thấy sắc quên bạn, vừa nghe nói nữ thần cần giúp đỡ đã quay đầu bỏ đi rồi, liếm chó là cái gì cũng không biết."
"Cậu đừng nói bậy." Lạc Hành khẽ cười nói: "Chờ sau này cậu có bạn gái, có lẽ cũng muốn chiều cô ấy đến lên trời, sủng đến đầu quả tim."
Hoắc Hành Chu câu bả vai cậu, vô khống bất nhập[1] khiến chút mồ hôi trên người dính lên người cậu, hừ lạnh một tiếng: "Bảo tớ theo sau dỗ dành người ta, lúc cáu kỉnh nóng nảy thì nâng trong lòng bàn tay, rơi nước mắt thì hận không thể móc trái tim ra cho cô ta ăn, chiều cô ta lên trời, tớ thà đi chết thì hơn."
[1] [Vô khống bất nhập/]: chỗ nào cũng nhúng tay vào; lợi dụng tất cả mọi dịp (ví với sự lợi dụng mọi cơ hội để làm điều xấu)
Lạc Hành: "…"
"Nè Lạc Hành, dấp dáng cậu xinh đẹp như vậy, lúc trước ở trường học có ai theo đuổi cậu không?" Hoắc Hành Chu kéo cậu vào ngực hỏi: "Nói anh nghe chút đi."
Trên chóp mũi hắn đều là mùi mồ hôi, pha lẫn một mùi một mùi bột giặt rất nhẹ, cộng thêm nhiệt độ cơ thể không thể coi thường được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!