Chương 12: Không ngừng không được 2

Edit: Hướng Nhật Quỳ

Giọng Lạc Hành rất nhẹ cũng rất kiên định, không vì một bạt tai này mà lùi bước: "Lớp trưởng bọn con là người đứng đầu lớp, còn có các vị bạn học khác cũng nằm trong top 20 của lớp, con ở lớp Chín sẽ không bị ảnh hưởng."

"Được, không đi." Triệu Cửu Lan cười nhạt: "Mày cút cho tao."

Lạc Hành xoay người ra cửa cầm cái ô che mưa, phát hiện trời đã nắng lại, lần đầu tiên chủ động đi đến gian phòng nhỏ đối diện.

Cậu đứng ở cửa, nhìn ổ khóa bị gỉ sét nghiêm trọng, hít một hơi thật sâu mới đẩy cửa bước vào.

Ánh mắt lúc Triệu Cửu Lan nhìn cậu rời đi kia, tàn nhẫn mà nắm lấy lòng bàn tay.

Ánh mắt kia trong nháy mắt kéo bà ta trở về mười bảy năm trước, giống như đoạn tuyệt, ánh mắt không chút mảy may quyến luyến nào, tựa như một mũi khoan bị đốt đến cháy rực hung hãn ghim vào trong lòng bà ta.

Nóng đến da thịt bà ta cháy khét thối rữa đau thấu xương tủy, cầm lấy ly trà tàn nhẫn đạp nát.

Không thể, bà ta không thể để Lạc Hành rời khỏi bà ta giống như người kia.

Chỉ cần bà ta giáo dục thật tốt, Lạc Hành nhất định sẽ không như người kia, chắc chắn sẽ không.

Lạc Hành cả đêm không ngủ, ôm đầu gối ngồi dưới đất, quần áo trên người khô rồi lại ướt, khó khăn lắm mới chịu được đến lúc có được tia sáng mặt trời.

Cậu vừa mở cửa đã bị gió thổi một cái, thoáng rùng mình.

Hôm nay là ngày Hoắc Hành Chu thi đấu cùng người khác, địa điểm là sân vận động Giang Thành ở trung tâm thành phố, cách trường học rất xa.

Triệu Cửu Lan còn chưa dậy, cậu cầm cây chổi dọn dẹp mấy mảnh vỡ trên đất, lại đi vào phòng bếp, rửa nồi sạch sẽ, vụng về nấu cháo trên bếp rất lâu.

Lấy một ít rau cải muối ớt vại ra rửa sạch sẽ, cắt nhỏ rồi ướp gia vị, đợi cháo nấu xong thì tắt lửa, để lại tờ giấy lên trên bàn, xách hành lý rời đi.

Advertisement / Quảng cáo

Cậu không quay đầu lại.

"Bé ngoan sao không ở nhà thêm một ngày nữa, bây giờ đã đi rồi?" Bà nội Chu hỏi: "Chao ôi mặt con bị làm sao thế?"

Lạc Hành dừng bước, không trả lời câu phía sau, chỉ nói: "Việc học ở trường rất nhiều nên không thể ở nhà, tạm biệt bà nội Chu ạ."

"Đi đi đi đi."

Bởi vì việc nấu cơm tốn một ít thời gian nên đã gần tám giờ.

Lạc Hành bước nhanh đến trạm xe chờ, vẫn là người tài xế hôm qua, thấy cậu quen mắt thì cười một cái: "Ơ, anh bạn nhỏ đi xe sớm thế này."

Lạc Hành gật đầu.

Buổi sáng ít người, cũng không phải giờ đi làm nên không kẹt xe, đi rất nhanh.

Cậu chuyển đồ về ký túc xá, thấy thời gian còn sớm thì tắm rửa thay quần áo, má trái trong gương có chút sưng, còn có một đường vết máu tí xíu.

Cậu định không đi, nhưng lại nhớ đây là trận đấu của Hoắc Hành Chu, hơn nữa mình cũng không có lưu số điện thoại của hắn.

Còn nữa, Hoắc Hành Chu dường như… Rất hy vọng mình sẽ đi.

Xoắn xuýt hồi lâu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!