Edit: Hướng Nhật Quỳ
Tài xế "Ồ" một tiếng rồi không nói nữa, tần suất cần gạt nước càng lúc càng nhanh, ngay cả ông ta cũng lầm bầm mấy tiếng: "Giờ này mưa lớn quá, đường cũng không nhìn thấy."
…
Lạc Hành sợ điện thoại bị ướt nên vẫn để trong cặp, lại sợ bánh ngọt sẽ chảy ra nên chỉ có thể ông trong ngực, sau khi bước xuống xe thì lập tức vọt vào màn mưa.
Nơi bọn họ ở lúc trước ở Gia Trúc Viện, bốn phía đều bị phá bỏ và dời đi nơi khác, chỉ còn lại một tầng nhà cũ kỹ nơi gió sương mưa tuyết càng ngày càng tàn tạ, biểu dương hơi thở năm tháng cũ kỹ.
Bà nội hàng xóm đi ra đổ nước, một chậu nước sôi suýt chút nữa hắt lên người cậu, sợ hết hồn vội vàng cầm lấy cái ô: "Bé ngoan, sao cháu dầm mưa về thế, không bảo mẹ cháu đến đón cháu sao, mau đến đây trú mưa đi."
Lạc Hành ôm hộp bánh ngọt, nhìn bà nói: "Không sao ạ, cháu về nhà trước, tạm biệt bà nội Chu."
"Lại ăn bánh ngọt sao… Này bé ngoan…" Bà nội Chu nhìn bóng lưng Lạc Hành, thở dài.
Triệu Cửu Lan và bà ở cùng một đại viện (khu vực có nhiều hộ gia đình ở), từ đó đến giờ chưa từng nói chuyện với bà ta, quái gở lại đơn độc, ngược lại thì nhà bà ta giáo dục ra đứa bé này, ngoan vô cùng.
Bà nội Chu quay lại nhìn cháu trai mình, thở dài.
"Nhạc Nhạc cháu nhìn anh Lạc Hành của cháu từ nhỏ rất ngoan ngoãn, gặp ai cũng lễ phép chào hỏi, ở ngoài cũng không nghịch ngợm, tan học thì về nhà làm bài tập, nhìn lại cháu xem, cả ngày chỉ biết chơi game." Bà nội Chu vừa trách mắng, vừa lấy một cái bánh đường vừa mới hấp trong nồi ra đặt vào dĩa nhỏ, đưa cho nhóc.
"Cảm ơn bà nội." Nhạc Nhạc để điện thoại xuống, lúc dĩa đến thì ngẩng đầu ngọt ngào cười một tiếng, "Nhạc Nhạc cũng ngoan mà!"Advertisement / Quảng cáo
Bà nội Chu bóp khuôn mặt nhỏ nhắn của nhóc, cười: "Ăn từ từ kẻo nóng, ôi chao ôi chao… Ôi cái miệng lớn này ngoan quá, ăn ngon không?"
Nhạc Nhạc ngậm đầy miệng, ô ô không rõ liên tục gật đầu: "Bánh ngọt bà nội làm ăn ngon nhất, bà cũng nếm thử đi." Vừa nói vừa lấy một cái, đưa cho bà nội.
Bà nội Chu khom người ăn, cười cười xoa đầu nhóc: "Nhạc Nhạc là tiểu tâm can của bà nội, không uổng công thương!"
Nhạc Nhạc lắc chân ngồi trên ghế nhồm nhoàm nhồm nhoàm hai cái đã ăn xong rồi, trả lại cái dĩa: "Bà nội còn muốn một cái! Thật lớn!"
Bà nội Chu cầm lấy, cười cười đi lấy bánh ở lồng hấp: "Được được được, thật lớn!"
—
Lạc Hành vòng qua hơn nửa sân mới quay lại cái khu nhà nhỏ phía cuối kia, cửa không đẩy ra được, cả người cậu đều bị đông cứng, lạnh run cả người, chìa khóa suýt nữa đã không cầm chắc.
Thật vất vả mới tra được ổ khóa trong nhưng không vặn được.
Hẳn là đổi khóa mới rồi.
Lạc Hành không kiên trì nữa, cất chìa khóa vào túi bên hông cặp, đứng ở hiên cửa lắc lắc nước mưa trên đầu, lại vắt vắt vạt áo dưới áo sơ mi.
Trong ngực ôm hộp bánh ngọt có chút ẩm ướt, có giọt nước mưa chảy xuống cằm, cậu giơ tay lau một cái, để lộ chiếc bánh ngọt bên trong không chảy cũng không ướt.
Thở phào nhẹ nhõm.
Hoàn hảo.
Cậu nhìn màn mưa đến xuất thần, không biết đã qua bao lâu thì mưa dường như nhỏ đi, phía đông nam thấp thoáng xuất hiện một chiếc cầu vồng màu nhạt.
Lạc Hành giơ tay lên, vừa định chạm vào chiếc cầu vòng kia thì nghe thấy âm thanh xoay chìa khóa sau lưng, lập tức bỏ tay xuống rồi xoay người.
"Về rồi?" Triệu Cửu Lan chán ghét nhìn cậu, thoáng thấy bộ dạng cả người ướt đẫm trên tóc nhỏ nước của cậu, khẽ nhướng mày: "Tại sao không gõ cửa?"
"Vừa về đến nhà, định gõ."
Lạc Hành chật vật cười, cầm bánh ngọt một đường cẩn thận bảo vệ trong ngực, mặc kệ bản thân ướt đẫm cũng không để bánh chảy đưa cho bà ta: "Mẹ, bánh ngọt này mẹ thích ăn nhất, trên đường về con nhìn thấy, nên mua một ít."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!