Chương 10: Người qua đường 5

Edit: Hướng Nhật Quỳ

Vừa nói xong, Hoắc Hành Chu phát hiện lời này có nghĩa khác, chẳng qua hắn nhìn Lạc Hành thế này, phỏng chừng cũng chẳng hiểu lời đồi trụy này.

Cũng đơn giản không giải thích giấu đầu lòi đuôi.

Lạc Hành mím mím môi, bị câu nói mang theo trêu chọc của hắn trêu đến tim ngứa ngáy, lỗ tai cậu không nghe được âm thanh quá nhỏ, có khi cậu phải chăm chú nhìn miệng hắn mới có thể nghe rõ hắn nói gì.

Mà những lời này thì đưa quá gần, còn mang hơi thở ấm áp, tựa như một bàn tay bất chợt chiếm lấy trái tim cậu, mạnh mẽ nắm chặt.

Lạc Hành không cách nào thở nổi nên lùi về phía sau, Hoắc Hành Chu nhìn cậu như thú bị nhốt lùi về sau, mặt cũng ửng hồng mất tự nhiên, tâm trạng chơi đùa bỗng dâng lên: "Có muốn không?"

Lạc Hành gian nan nhìn ý cười nơi khóe miệng hắn, không biết lời này của hắn là đang hỏi cái gì, cậu muốn cuốn sách ký tên Huyết Lý Hữu Phong, cho dù không phải bản ký tên cũng rất vui vẻ, có thể…

"Rốt cuộc có muốn không?" Hoắc Hành Chu cố tình bức ép cậu, giơ tay nắm lấy cái tay không bị thương của cậu, không nặng không nhẹ bóp một cái lên xương cổ tay.

"Hay là cậu tự giữ đi." Lạc Hành nhịn đau lập lại lời nói một lần, "Cậu thích thì, thì giữ đi."

Hoắc Hành Chu ngẩng đầu, buồn hiu: "… Thích cái quỷ ấy."

Lúc này chuông vào học đột nhiên vang lên, tiết học này là tiết của thầy Trình.

Lac Hành nhớ đến lời dặn của thầy Trình, thấy hắn xoay người thì cho là hắn muốn đi, bèn sốt ruột bắt lấy đồng phục hắn. Advertisement / Quảng cáo

Hoắc Hành Chu nghiêng đầu nhìn ngón tay đang nắm đồng phục mình, tầm mắt thuận theo dời từ cánh tay nhỏ gầy đến chiếc cằm nhọn trên khuôn mặt.

Lạc Hành hơi nuốt nước miếng, nhỏ giọng hỏi: "Cậu không vào học sao?"

"Không vào."

Lạc Hành vốn đa chuẩn bị lời ứng đối, kết quả không ngờ hắn lại dứt khoát nói như vậy, cả xì hơi cũng không có đất dụng võ.

Hoắc Hành Chu nhìn bộ dạng thất vọng của cậu, không biết nơi mềm yếu nào bị chọt trúng.

Bỗng nhiên ngồi trở lại, nhìn cậu nói: "Nhóc, tớ hỏi cậu. Thứ bảy này tớ có một trận bóng, cậu có đến xem không?"

Lạc Hành cắn môi, cậu muốn đi, nhưng có thể tuần này cậu phải về Tứ Trung lấy đồ, lại muốn đi thăm hiệu trưởng, phiên dịch cũng phải gấp rút làm.

"Cậu đến xem tớ chơi bóng, tiết này tớ sẽ không đi ra, thế nào?"

Lạc Hành thấy thầy Trình đã đi đến trước cửa, rất sợ Hoắc Hành Chu lại bị mắng, vội gật đầu một cái.

"Cậu mau, mau ngồi xuống đi."

Trình Lợi Dân đứng trên bục giảng, theo thói quen liếc mắt nhìn phía sau, Hoắc Hành Chu vậy mà không có chạy ra ngoài cũng không ngủ, đang cúi đầu đọc sách.

Đổi tính?

Ông lại nghiêng đầu một cái, há.

Quá nửa là khuyên bảo của Lạc Hành có hiệu quả.

Xem ra vẫn là chuyện tốt giữa học sinh và học sinh giỏi, trong lòng Trình Lợi Dân cảm thấy, cái quyết định sắp xếp để Lạc Hành vào ký túc xá hắn, quả là sáng suốt.

Giúp đỡ lẫn nhau, tương thân tương ái.

Nhìn một cái, hai người học vô cùng nghiêm túc!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!