Chương 9: Chúng ta hẹn hò đi.

Đôi môi lạnh lẽo, ẩm ướt, hơi thở nóng bỏng phả vào nhau.

Một dòng điện nhỏ xẹt qua nơi tiếp xúc, lan tỏa khắp cơ thể, khiến Trình Nặc run nhẹ, tim đập mỗi lúc một nhanh, hơi thở cũng trở nên gấp gáp hơn.

Nàng bất giác khẽ nhắm mắt, rồi lại run rẩy mở to.

Trước mắt nàng là khuôn mặt tuyệt mỹ của Lâm Diệc Ngôn

- ánh đèn hắt xuống sống mũi cao thẳng của cô một vệt tối, biểu cảm dịu dàng mà chuyên chú.

Ngắm nhìn ở khoảng cách gần, vẻ đẹp của cô càng thêm quyến rũ, khiến người ta không thể kiềm lòng mà muốn chìm đắm vào.

Đôi môi nàng bị ngậm lấy.

Thân thể Trình Nặc khẽ run lên, theo bản năng khép chặt mi mắt.

Nhưng nụ hôn không thể tiếp tục.

Không khí lãng mạn vừa chớm nở đã bị một tiếng chuông điện thoại đột ngột cắt ngang. Cả hai cùng khựng lại, mở bừng mắt.

Tiếng chuông phát ra từ chiếc điện thoại đeo trước ngực Trình Nặc. Nàng vẫn còn hơi ngơ ngác.

Lâm Diệc Ngôn nhận ra kẻ phá đám, đáy mắt thoáng hiện một tia cảm xúc, im lặng một lát rồi buông Trình Nặc ra.

"Nghe điện thoại trước đi em."

Bàn tay cô nhẹ nhàng xoa đầu nàng, Trình Nặc lúc này mới hoàn hồn, mặt đỏ bừng gật đầu, luống cuống lấy điện thoại ra.

—— Nhiễm Nhiễm.

Nhìn tên hiển thị trên màn hình, Trình Nặc lập tức tỉnh táo.

Khi ra ngoài vội vàng, nàng tiện miệng kiếm cớ nói là xuống lầu lấy đồ chuyển phát nhanh, kết quả mơ mơ màng màng đã bị Lâm Diệc Ngôn "dụ" đi ăn trưa...

Trần Nhiễm chắc chắn đã phát hiện ra vấn đề.

Quả nhiên, vừa bắt máy, giọng Trần Nhiễm đã đầy nghi ngờ: "Cậu đâu rồi? Chẳng lẽ cậu cũng giống tớ điền nhầm địa chỉ giao hàng đến khu học xá cũ hả???"

Trình Nặc nghẹn lời, mắt láo liên, liếc thấy Lâm Diệc Ngôn vòng qua bàn vuông trở về chỗ ngồi ban đầu. Nàng lại nhớ đến cảnh tượng ái muội vừa rồi, tim đập thình thịch lên tận cổ họng, mắt nhìn lung tung, ấp úng nói: "Ai giống cậu chứ... Tớ vừa... xuống lầu liền gặp cô tớ, thế là đi cùng cô ấy luôn, chưa kịp nói với cậu. Xin lỗi nha Nhiễm Nhiễm."

Trần Nhiễm biết Trình Nặc có một người cô ở thành phố B, ngày thường cũng rất quan tâm nàng, nên không nghi ngờ gì: "Tớ còn đang thắc mắc sao cậu đi lâu thế."

"Lâu như vậy giờ cậu mới phát hiện." Trình Nặc nhỏ giọng lẩm bẩm.

Trần Nhiễm cười hì hì, nói: "Tớ chỉnh ảnh xong liền đi lướt Weibo, ảnh bìa tạp chí của chồng tớ đẹp trai muốn xỉu luôn ấy! Vừa mới tranh được một quyển, không biết khi nào mới nhận được, mong ghê!"

Cô bạn thân này của Trình Nặc là một cao thủ trong giới "đu idol", mê mẩn mấy anh chàng đẹp trai trẻ tuổi, vì mấy "anh chồng" kia mà không ít lần vung tiền. Cái máy mát

-xa cổ mà cô mua trước đây chính là sản phẩm do một "anh chồng" nào đó của cô ấy làm đại diện.

Trình Nặc bật cười: "Anh chồng nào của cậu vậy?"

"Trương Dịch đó!" Trần Nhiễm nhắc đến mấy người này là phấn khích không ngừng, "Tớ nói cho cậu biết, tớ lại phát hiện ra một anh trẻ tuổi rất triển vọng, thực tập sinh mà Quang Ảnh giải trí năm nay đào tạo đó, kiểu ấm áp năng động, siêu cấp đẹp trai hơn nữa còn nhảy siêu đỉnh! Đợi chút tớ gửi video của anh ấy qua WeChat cho cậu."

"Cậu gửi trước đi, lúc nào rảnh tớ sẽ xem sau." Trình Nặc không quá mê mẩn việc theo đuổi minh tinh, thuận miệng ứng phó với Trần Nhiễm. Nàng liếc mắt nhìn người đối diện dù bận vẫn thong thả chờ mình trò chuyện xong, ánh mắt khẽ lay động, nói tiếp: "Thôi nhé, tớ không nói nữa, cô của tớ đang chờ ăn cơm."

Trần Nhiễm đáp: "Rồi rồi, hai người ăn đi, tớ gọi cơm hộp là được."

Trình Nặc tắt điện thoại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!