Khi quần áo bị cởi ra, Đàm Ninh mới chợt nghĩ: Mình và Lâm Tụng An coi như làm hòa rồi sao?
Vì sao họ giận nhau nhỉ?
Không nhớ nữa.
Rừng cây nhỏ không đủ kín đáo, dưới sự nài nỉ của Đàm Ninh, Lâm Tụng An đưa cậu đến bãi đỗ xe. Trong xe, cơ thể bị lắc qua lắc lại, đến mức Đàm Ninh chẳng còn nhớ nổi gì, mãi đến khi thích nghi được, suy nghĩ mới dần rõ ràng.
Vì sao giận nhau nhỉ? Hình như vì cậu từng nói: "Chúng ta vốn chỉ là giao dịch tiền bạc, muốn kết thúc lúc nào cũng được."
Vừa nói xong, ánh mắt của Lâm Tụng An lập tức trở nên lạnh lẽo.
Nhưng dù hiện tại Lâm Tụng An không kiêng nể gì đang đè lên người cậu, Đàm Ninh vẫn thấy câu nói đó không sai.
Sai ở đâu chứ? Rõ ràng hai người đã thỏa thuận như vậy ngay từ đầu.
Không khí trong xe bí bách, trộn lẫn nóng bức và choáng váng. Kính màu trà che đi ánh trăng, người ngoài cũng không thấy được cảnh xuân vô hạn trong xe. Đàm Ninh mấy lần muốn mở cửa sổ, cổ tay trắng mảnh vừa chạm vào nút điều khiển, đã bị Lâm Tụng An kéo trở lại.
Pheromone của alpha không thể rò rỉ ra ngoài.
Chỉ có thể trút hết lên một beta không hề cảm nhận được.
Không biết qua bao lâu, Đàm Ninh chống tay lên ngực Lâm Tụng An, gắng sức ngồi dậy. Cổ cậu ướt đẫm mồ hôi, lông mi cũng ướt, cậu th* d*c, vừa cố trấn định vừa nói: "Lâm Tụng An, anh… hôm nay sao lại…"
Lâm Tụng An vẫn không dừng lại, đáp: "Cậu còn nợ tôi một kỳ mẫn cảm."
Làm gì có alpha nào như Lâm Tụng An, hai tháng lại mẫn cảm một lần, lần nào cũng như long trời lở đất.
"Đó không phải là tôi nợ anh. Tôi đâu có nghĩa vụ đó."
Lâm Tụng An bỗng úp mặt vào ngực cậu: "Cậu mặc kệ tôi, ròng rã suốt hai tháng trời."
Đàm Ninh lặng người.
"Suốt hai tháng, tôi không liên lạc, cậu cũng tuyệt đối sẽ không chủ động nhắn cho tôi."
"Cũng chẳng quan tâm vì sao tôi không đến lớp."
"Dù gì cũng quen nhau hơn một năm rồi."
"Tôi còn từng hy vọng gì đó vào cậu nữa chứ."
Lâm Tụng An cứ lảm nhảm mãi, còn Đàm Ninh chỉ mong anh kết thúc cho nhanh.
Ai lại vừa làm chuyện đó vừa lắm lời như thế này chứ?!
"Thật sự không nhớ tôi chút nào sao?" Lâm Tụng An vẫn hỏi.
Đàm Ninh cuối cùng không chịu nổi nữa, cắt ngang: "Im đi, nhanh lên."
Câu này hình như phản tác dụng.
Từ đó về sau, Đàm Ninh không dám nói "nhanh lên" nữa.
Kết thúc, Đàm Ninh ngẩn người nhìn trần xe. Trong ánh sáng mờ, chiếc đồng hồ cơ mặt xanh sapphire trên cổ tay Lâm Tụng An phát ra ánh sáng lạnh, Đàm Ninh dời mắt sang cửa kính bên cạnh, ánh trăng sáng ngời.
Đàm Ninh thường cảm thấy mình bị chia làm hai nửa. Người đàn ông vô lại đang ở trước mặt cậu và Lâm Tụng An cao quý, kiêu ngạo trong lớp học ban nãy thực sự là cùng một người sao?
Thậm chí cậu thường nghĩ, Lâm Tụng An bây giờ và Lâm Tụng An một năm trước thật sự là cùng một người à?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!