Chương 8: (Vô Đề)

Mèo con móng nhọn: [Quay mặt đi, đừng có nhìn tôi.]

Thật dữ quá đi, Lâm Tụng An khẽ nhếch môi cười.

Anh ngoan ngoãn quay sang nhìn giảng viên, tỏ vẻ chăm chú nghe giảng.

"Buổi học hôm nay chúng ta vừa nói đến rủi ro doanh nghiệp do lẫn lộn tài sản. Các bạn học ngành luật nên nhớ kỹ các dạng tài sản lẫn lộn, đây là một trọng điểm trong luật thương mại. Buổi sau chúng ta sẽ học đến điểm thứ hai, bảo lãnh liên đới. Được rồi, nghỉ giải lao nhé."

Đúng lúc chuông báo hết tiết vang lên.

Giáo viên bước xuống bục, bắt chuyện với Lâm Tụng An: "Tụng An, nghe chú của cháu nói, cháu bắt đầu tiếp nhận công việc ở Thiên Hà rồi?"

"Chú Tần, lâu quá không gặp." Lâm Tụng An lễ phép gật đầu, cười đáp: "Cũng không hẳn là tiếp quản, chỉ là theo ba đi đây đi đó thôi ạ."

"Vài ngày trước chú còn thấy tin tức về Tập đoàn Thiên Hà. Lúc đầu nhìn cháu giống mẹ lắm, vậy mà nhìn ảnh chụp chung, đúng là giống ba cháu hồi trẻ như đúc."

"Dạ vâng, nhiều người cũng nói vậy."

Thầy Đàm nhấp một ngụm trà: "Những tình huống giảng trong lớp hôm nay, cháu có thể hiểu trực quan hơn các bạn khác."

Lâm Tụng An mỉm cười.

"Trường mình có nhiều cựu sinh viên ưu tú, sau này biết đâu sẽ có người hứng thú đến Thiên Hà làm cố vấn pháp lý, vừa hay làm cánh tay đắc lực cho cháu." Thầy đột nhiên bước lại gần chỗ Đàm Ninh: "Sinh viên này chắc là khoa Luật nhỉ? Trong giờ trả lời rất tích cực, tư duy tốt, nền tảng vững nữa, không tồi, không tồi."

Bị khen một cách vô cớ, Đàm Ninh nhất thời cảm thấy hoang mang.

Thầy Đàm không hề để ý đến luồng khí gượng gạo và cố ý xa cách giữa Đàm Ninh và Lâm Tụng An, vẫn tiếp tục tìm chuyện để nói, hỏi Lâm Tụng An: "Tụng An có quen bạn học này không?"

Lâm Tụng An nhướng mày, dường như nghiêm túc quan sát gương mặt nghiêng của Đàm Ninh một lượt, rồi nói: "Không quen lắm."

Đàm Ninh: "…"

"Vậy thì làm quen dần cũng được mà." Thầy Đàm cúi đầu nhìn màn hình laptop của Đàm Ninh: "Cháu nhìn xem bạn ấy ghi chép bài thế nào."

"Ồ?"

Đàm Ninh cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng Lâm Tụng An đã ngồi xuống ngay bên cạnh. Hương nước hoa quen thuộc thoảng tới, khiến toàn thân cậu lập tức căng cứng.

Thật ra, Đàm Ninh từng tò mò về mùi pheromone của Lâm Tụng An. Nhưng cậu không hỏi, cũng chẳng có ai để hỏi, chỉ có thể nhân lúc Lâm Tụng An ngủ, lén đưa mũi tới sát cổ anh ngửi thử. Không ngửi thấy gì cả, lại làm anh tỉnh giấc.

Lâm Tụng An nửa ngồi dậy, ánh mắt chứa đầy thú vị nhìn cậu. Đàm Ninh rất ghét kiểu nhìn đó, liền quay lưng về phía anh. Một lúc sau, Lâm Tụng An bỗng xuống giường đi vào nhà vệ sinh, lấy ra một chai nước hoa, xịt một ít lên cổ tay Đàm Ninh.

"Là mùi này."

Đàm Ninh không biết diễn tả thế nào, như hương trầm nhẹ pha thêm chút cảm giác thuốc mát lạnh. Cậu lẩm bẩm: "Không thơm chút nào."

Lâm Tụng An giả vờ giận, cắn cậu một phát vào vai.

Đàm Ninh đoán pheromone thật sự của Lâm Tụng An chắc không phải mùi này. Dù sao cũng chẳng ai lại dùng nước hoa có mùi gần giống pheromone thật của mình mà đi khoe khắp nơi, nhất là với một alpha cấp bậc cao như Lâm Tụng An, người luôn bị khao khát và dòm ngó. Giấu được bao nhiêu hay bấy nhiêu.

Cậu cảm thấy Lâm Tụng An lừa mình. Nhưng kể từ hôm đó, Đàm Ninh để ý thấy Lâm Tụng An không dùng lại loại nước hoa màu xanh nhạt đó nữa.

Trên người anh không còn mùi trầm hương.

Thay vào đó là một mùi khác, mùi hương đặc biệt, nhè nhẹ, có phần giống mùi xà phòng, mang theo chút cảm giác sạch sẽ rất riêng của Lâm Tụng An. Không giống mùi nước hoa công nghiệp, mà như mùi của nước giặt đồ.

Có lẽ vì beta không cảm nhận được pheromone nên khứu giác lại càng nhạy bén.

Mỗi lần Lâm Tụng An đến gần, trước cả khi Đàm Ninh nhận ra, cậu đã ngửi thấy mùi hương ấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!