Chương 70: Ngoại truyện 05

Tiếng khóc nhanh chóng ngừng lại, Lâm Tụng An thở phào.

Thật ra tổng thể mà nói, Hưu Hưu là một em bé thiên thần.

Khi Đàm Ninh mang thai cậu bé, cậu không chịu nhiều vất vả, không nghén nhiều, ăn uống tốt, kiểm tra thai kỳ đều thuận lợi, cuối cùng đợi đến đủ tháng thì cậu bé chào đời bình an.

Vài tháng đầu sau sinh, nhóc con rất ngoan, ít khóc, còn biết tự chơi. Nằm trên thảm cố gắng lật người, miệng phát ra âm thanh "hưu hưu", thế là Đàm Ninh đặt tên thân mật là Hưu Hưu.

Chỉ tiếc quy luật bảo toàn vẫn tồn tại, ngoan bao nhiêu lúc nhỏ, thì đến khi cai sữa lại bướng bỉnh bấy nhiêu.

Một tháng qua, Hưu Hưu không những chưa cai được sữa mẹ, mà còn tái phát thói xấu đã sửa được là khóc đêm đòi bú. Hai ba ngày lại quấy một trận.

Lâm Tụng An không còn cách nào khác, chỉ có thể ôm nhóc vào lòng, đỡ lấy mông nhỏ, vừa kể chuyện vừa dỗ ngủ.

Có lẽ ngửi được mùi của Đàm Ninh trên người Lâm Tụng An, Hưu Hưu dần yên tĩnh lại. Khóe mắt còn đọng giọt lệ như hạt ngọc, ánh mắt nhìn anh đầy tủi thân.

Nhóc chưa biết nói, chỉ phát ra tiếng "a ba a ba", bàn tay nhỏ bấu lấy cúc áo ngủ của Lâm Tụng An, mong kích hoạt bản năng làm cha của anh.

"Bé ngoan, ngủ đi nào, sáng mai dậy là gặp được ba Ninh Ninh rồi."

Lâm Tụng An bất đắc dĩ hôn nhẹ lên trán nhóc, nhẫn tâm đóng cửa phòng trẻ, cách ly hoàn toàn mùi của Đàm Ninh bên kia.

Vừa nghe thấy ba chữ "ba Ninh Ninh", nước mắt của Hưu Hưu lại không kìm được, nức nở mãi không ngừng. Lâm Tụng An muốn nắm tay cậu bé, cậu bé cũng không cho.

Cai sữa khiến nhóc cực kỳ phản cảm với Lâm Tụng An, thậm chí là ghét bỏ.

Hiện tại người nhóc ghét nhất chính là ba.

Tên thật của Hưu Hưu là Lâm Khả Kỳ, ngũ quan gần như sao y Đàm Ninh, tinh xảo, nhỏ nhắn, xinh xắn. Đôi mắt có sắc độ đậm hơn màu hổ phách một chút, trông rất lanh lợi.

Lúc mới sinh, ai cũng nghĩ bé ngoan thế này chắc tính cách cũng giống Đàm Ninh.

Hà Thanh Duệ lần đầu gặp còn nói: "Y như bản sao của Đàm Ninh vậy."

Nhưng đợt cai sữa lần này khiến mọi người nhận ra, gen alpha mạnh mẽ của Lâm Tụng An, dù đã phẫu thuật cắt tuyến vẫn không thể xem nhẹ.

Cậu bé trước mặt Tần Ninh thì ngoan ngoãn như thiên thần, nhưng trước mặt Lâm Tụng An thì bướng bỉnh và bá đạo, có chính kiến rất rõ ràng.

Lâm Tụng An muốn nắm tay bé, bé liền giơ tay lên cao né tránh; Lâm Tụng An muốn chạm vào mặt bé, bé bĩu môi khóc; Lâm Tụng An đưa đồ chơi dỗ dành, bé liền dùng răng sữa cắn vào tay anh.

Hai cha con giằng co đến tận nửa đêm, cuối cùng Hưu Hưu mệt quá nên ngủ thiếp đi.

Lâm Tụng An cẩn thận đặt bé trở lại giường nhỏ, đắp chăn cho bé, xác nhận rằng bé sẽ không tỉnh lại nữa mới rón rén bước ra khỏi phòng. Vừa mở cửa đã thấy Đàm Ninh với vẻ mặt đầy lo lắng đứng đợi.

Tần Ninh nghiêng đầu nhìn vào bên trong: "Ngủ rồi à?"

Cậu vẫn không nhịn được mà xót con, nhất quyết phải vào xem một chút. Hưu Hưu đang ngủ trong cũi, trên mặt còn dấu nước mắt, Đàm Ninh dùng khăn giấy mềm nhẹ nhàng lau cho bé.

Nhìn Hưu Hưu ngủ say, Đàm Ninh bất lực lẩm bẩm: "Bé con tội nghiệp."

Lâm Tụng An từ phía sau ôm lấy cậu, tranh thủ giành tình cảm: "Anh cũng đáng thương mà."

"…"

"Em bé ba trăm tháng tuổi thì không phải là bé con nữa sao?"

Đàm Ninh thở dài quay mặt về phía cửa sổ, đắp chăn lại cho Hưu Hưu rồi quay người đi dỗ em bé ba trăm tháng tuổi kia.

Vừa bước vào phòng ngủ, Lâm Tụng An đã ôm lấy cậu, làm nũng: "Cánh tay anh mỏi quá, nhóc con lớn nhanh quá, sắp không bế nổi nữa rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!