Yêu đương trong kiểu quan hệ này là điều Đàm Ninh không thể hiểu nổi.
Càng không hiểu nổi Lâm Tụng An vì thế mà chiến tranh lạnh với cậu.
Suốt hai tháng.
Hôm đó, khi bị Lâm Tụng An ghì chặt trên giường, Đàm Ninh giãy dụa không thoát ra được. Anh siết chặt vai cậu đến mức xương bả vai như sắp vỡ vụn. Ánh mắt của Lâm Tụng An lúc đó hung hăng đến mức khiến Đàm Ninh tưởng mình sẽ bị xé nát bởi một Alpha đang phẫn nộ, nhưng cuối cùng anh vẫn buông tay.
Đàm Ninh thầm cảm thấy may mắn vì mình là Beta. Nếu là Omega, cậu nhất định đã bị pheromone của Alpha xâm nhập đến mức toàn thân mềm nhũn, đau đớn không chịu nổi. May mà là Beta, dù pheromone có mạnh đến mức nào, cậu cũng không hề hấn gì. Lâm Tụng An chỉ có thể dùng sức để chế ngự cậu, chứ không thể khiến cậu khuất phục.
Hai người đối mặt căng thẳng khoảng nửa phút, ánh mắt Lâm Tụng An chợt trở nên nhạt đi, khóe môi khẽ nhếch như tự giễu, rồi anh buông lỏng.
Trước khi để cậu rời đi, Lâm Tụng An không quên chuyển tiền.
Hai nghìn tệ được chuyển khoản. Sau đó anh lạnh lùng nói thêm: "Hai tháng tới, đừng gặp nhau."
Phản ứng đầu tiên của Đàm Ninh là: "Chẳng phải lần nào cũng là anh hẹn tôi sao?" Suy nghĩ thứ hai: "Không gặp? Anh chẳng phải còn phải đến cơ sở đào tạo nhân tài chuyên ngành Quản trị Luật – Kinh à?"
Nhưng suốt hai tháng sau đó, Lâm Tụng An không hề xuất hiện tại phòng học 314 của học viện Thương Mại.
Đàm Ninh cũng thấy nhẹ nhõm, liền kéo dài thời gian tư vấn thi đại học thêm một tuần, kiếm được gần 20.000 tệ
Cậu gửi toàn bộ tiền vào tài khoản ngân hàng, rồi ngồi trên ghế dài trước thư viện ngắm số dư tài khoản. Ánh nắng chiếu xuống khiến người ta nóng bức khó chịu. Có thể sắp mưa, không khí đặc quánh, dòng nóng ẩm lơ lửng trong không trung. Mấy con mèo cam trong trường cũng thấy nóng, nằm dài ở nơi râm mát duỗi người. Bảo vệ cũng chẳng buồn tuần tra. Con đường rợp bóng cây không có một bóng người.
Thế mà Đàm Ninh vẫn cứ nhìn chăm chăm vào màn hình điện thoại, không chớp mắt, không động đậy, cho đến khi điện thoại tự tắt màn hình.
Vài phút sau, Việt Oánh nhắn tin cho cậu: [Dạo trước mẹ đi khám, phát hiện có polyp dạ dày, ngày mai làm phẫu thuật nội soi.]
Đàm Ninh chuyển cho bà 50.000.
Một lát sau, tiền được hoàn lại y nguyên.
[Mẹ cần tiền của con làm gì, chỉ là muốn báo cho con biết.]
[Con cũng nhớ nghỉ ngơi, ăn uống điều độ. Nghe nói polyp dạ dày có thể di truyền.]
[Đừng làm việc quá sức.]
Đàm Ninh đáp: [Ừ.]
Tiếp tục phơi nắng. Một lúc sau, cậu lại chuyển tiền cho Việt Oánh lần nữa, lần này không nói gì.
Sắp đến kỳ thi cuối kỳ rồi, tuần lễ khiến sinh viên đại học nào cũng khiếp sợ. Tuần thi sắp tới. Đàm Ninh cũng không dám lơ là, cậu bàn bạc với phụ huynh học sinh, dồn các buổi dạy kèm vào tối cuối tuần.
Trẻ con vốn hay nghịch, đến tối cuối tuần lại càng không yên. Tay cầm món đồ chơi, lật qua lật lại nghịch mãi, lúc thì nằm bò ra bàn, lúc lại ngả ngớn trên ghế như thể không có xương, tóm lại là không muốn làm bài.
Thỉnh thoảng cậu bé lại lén liếc nhìn Đàm Ninh, vốn tưởng thầy Đàm sẽ mắng, ai ngờ nhìn kỹ mới phát hiện thầy Đàm đang thất thần. Đúng là phát hiện chấn động!
Cậu bé dí sát mặt lại gần Đàm Ninh, nhỏ giọng gọi: "Thầy Đàm, thầy Đàm~"
Lúc này Đàm Ninh mới hoàn hồn, có hơi lúng túng hỏi: "Làm xong bài rồi à?"
Cậu bé ủ rũ đáp: "Chưa ạ."
Thông thường lúc này Đàm Ninh sẽ nổi giận. Ngũ quan của cậu vốn không hiền lành, chỉ cần không cười thì trông đã có vẻ dữ dằn, dọa trẻ con rất hiệu quả. Cậu không cần nói gì, chỉ cần hơi nhíu mày, là bọn nhỏ đã sợ tới mức nuốt nước bọt ừng ực.
Thế nhưng hôm nay không hiểu sao thầy Đàm lại chẳng phản ứng gì, như thể chẳng nghe rõ lời cậu bé nói. Tay cầm bút đỏ và tập bài tập, tự mình nói: "Làm xong rồi hả? Để thầy xem."
Cậu bé vội vàng giật lại: "Chưa, chưa làm xong mà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!