Đến tháng thứ tư, bụng của Đàm Ninh bắt đầu lộ rõ.
Mặc áo sơ mi vải lụa là đã có thể thấy rõ bụng nhô lên một chút. Thời tiết ngày càng nóng, cậu đành phải lôi mấy bộ đồ cũ ra mặc. Khi Lâm Tụng An về đến nhà, vừa đặt chìa khóa xe xuống, đã thấy Đàm Ninh mặc một chiếc hoodie xám rộng thùng thình, co ro ngồi trên sofa.
Chính là những chiếc hoodie thời đại học mà Lâm Tụng An từng gọi là "bao tải" cỡ to, cổ tay sờn hết cả. Trước đây Lâm Tụng An đã định vứt hết đi, nhưng Đàm Ninh không cho, bảo muốn giữ lại để nhớ những ngày khổ cực. Lâm Tụng An đành chiều ý cậu.
Bây giờ thấy Đàm Ninh lại mặc nó, ký ức như ùa về, Lâm Tụng An chậm rãi bước tới.
Nghe thấy tiếng chân, Đàm Ninh ngẩng đầu từ đống tài liệu dày cộm, bắt gặp ánh mắt mỉm cười của Lâm Tụng An, liền ngạc nhiên hỏi: "Sao thế?"
Lâm Tụng An đưa tay sờ vào tay áo rộng thùng thình và bàn tay đang giấu trong ống tay áo của cậu: "Không có gì, chỉ là đột nhiên nhớ lại nhiều chuyện cũ."
Đàm Ninh nghiêng đầu, Lâm Tụng An cúi xuống hôn cậu.
"Buổi tối muốn ăn gì? Có uống canh gà nữa không?"
"Không." Đàm Ninh từ chối dứt khoát.
Lâm Tụng An bật cười: "Uống đến phát ngán rồi đúng không? Được rồi, không canh gà nữa. Để anh nghĩ xem tối nay làm gì ngon cho Tiểu Miêu nhà chúng ta."
"Lâm Tụng An."
"Anh đây?"
"Muốn ăn mì dưa cải thịt băm."
Lâm Tụng An nhướng mày, cười nói: "Được."
Đàm Ninh nhìn anh đi về phía bếp, nhưng chưa được bao xa liền gọi giật lại: "Lâm Tụng An."
Anh quay đầu lại: "Anh đây?"
Đàm Ninh bĩu môi không nói gì, chậm rãi đặt tập tài liệu xuống bàn trà. Đến khi Lâm Tụng An mỉm cười quay lại gần, Đàm Ninh mới giang tay ra.
Bây giờ, khả năng đọc tâm của Lâm Tụng An đã đạt tới mức thuần thục như nghệ thuật. Chỉ cần một thay đổi nhỏ trong biểu cảm của Đàm Ninh là anh có thể hiểu ngay cậu đang nghĩ gì và chưa từng đoán sai.
Ví dụ như lúc này: Đàm Ninh đặt tài liệu xuống, hạ chân đang vắt, nhẹ nhàng nâng tay lên.
Đây là tín hiệu muốn một cái ôm.
Anh ngồi trở lại sofa, ôm Đàm Ninh vào lòng. Đàm Ninh mặc chiếc hoodie rộng thùng thình, cả người mềm mại ấm áp. Bàn tay Lâm Tụng An vòng ra sau lưng, luồn qua eo Đàm Ninh, đưa lên phía trước, chạm đến bụng cậu.
Anh áp lòng bàn tay lên, nhẹ nhàng xoa xoa, như đang chơi trò tương tác quen thuộc mỗi ngày với sinh linh nhỏ bé bên trong. Chỉ tiếc là, đứa nhỏ còn quá nhỏ, chưa thể đáp lại.
Đàm Ninh co người trong vòng tay Lâm Tụng An, nhàm chán dùng ngón tay nghịch mấy cái nút áo sơ mi của anh.
Lâm Tụng An rút tay lại, cúi đầu cắn nhẹ vào vành tai Đàm Ninh. Đợi đến khi Đàm Ninh kêu lên vì đau, anh liền hôn lên môi cậu.
Mang thai bốn tháng, Đàm Ninh thay đổi rất nhiều.
Da không còn tái nhợt mà trắng hồng như cánh đào tươi, mềm mại như có thể vắt ra nước. Đôi mắt màu hổ phách lúc nào cũng như ngấn nước, chỉ cần Lâm Tụng An về muộn mười phút thôi, trông cậu đã như chịu phải uất ức lớn lắm rồi, lông mi dài rủ xuống, vẻ mặt đầy oán trách.
Lâm Tụng An vội vàng dịu giọng dỗ dành.
Thật ra Đàm Ninh không thực sự giận, nhưng Lâm Tụng An luôn hiểu cậu, kiên nhẫn thì thầm bên tai.
Đàm Ninh bề ngoài trông vẫn lạnh lùng, nhưng chỉ cần vài lời dỗ ngọt, cậu lại bắt đầu cọ cọ vào hõm cổ Lâm Tụng An, má áp lên phần da hở ở cổ áo anh, còn cố tình chớp mắt để lông mi khẽ phất qua cổ anh như lông vũ, khiến Lâm Tụng An ngứa ngáy, theo bản năng ôm cậu chặt hơn.
Đàm Ninh "ưm" một tiếng, sau khi dính lấy đủ rồi thì lập tức buông tay, cứng nhắc nói: "Em đói rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!