Lâm Tụng An và Đàm Ninh nhìn nhau trong bóng tối suốt nửa phút. Khi nghe thấy tiếng "chồng ơi" nũng nịu của Đàm Ninh, phản ứng đầu tiên của Lâm Tụng An là: Chẳng lẽ mình vẫn đang nằm mơ?
Anh thậm chí còn hơi hoảng, trượt sang mép giường, nhưng Đàm Ninh lại lập tức dính sát vào.
Khi Lâm Tụng An đưa tay bật đèn, khuỷu tay đập vào cạnh tủ đầu giường, cơn đau khiến anh xác nhận không phải mơ. Đàm Ninh thực sự đang nằm trên người anh, đang nỗ lực cởi cúc áo của anh.
Lâm Tụng An một tay giữ cậu, tay kia lấy cuốn sổ khám bệnh mà Đàm Ninh để ở đầu giường.
Ban đầu anh chỉ đọc báo cáo xét nghiệm.
Trong sổ khám bệnh viết: Giai đoạn đầu thai kỳ (35 ngày), do bạn đời là Alpha, dễ phát sinh cảm giác lo âu, trầm cảm và cô đơn; trường hợp nghiêm trọng có thể dẫn đến hội chứng thiếu tiếp xúc da thịt.
Lâm Tụng An đọc đi đọc lại hai dòng này ba lần, rồi trầm ngâm đặt sổ xuống.
Lúc ấy, Đàm Ninh bỗng như nhận ra mình không nên nằm úp, bụng đang dán chặt vào phần cơ bụng cứng cáp của Lâm Tụng An. Cậu ngừng lại vài giây, rồi vội vàng lùi xuống, rúc vào cánh tay Lâm Tụng An, ngẩng đầu lên nhìn anh đầy trông đợi.
"…"
Lâm Tụng An cảm thấy thái dương mình giật mạnh hai cái.
Anh kéo Đàm Ninh lên, để cậu ngồi vắt ngang lên người mình. Dưới ánh đèn ngủ vàng nhạt, anh nhìn thẳng vào Đàm Tiểu Miêu lúc này đang thay đổi tính cách vì hội chứng thai kỳ sớm và hội chứng thiếu tiếp xúc. Lông mày Đàm Ninh hơi nhíu, cúi đầu chạm vào bụng mình một cái, rồi lại vuốt nhẹ cổ của Lâm Tụng An, thì thầm: "Lâm Tụng An…"
"Anh đây?"
"Anh sẽ rời xa em sao?"
"Không." Lâm Tụng An đan tay vào tay cậu. "Vĩnh viễn không."
"Lâm Tụng An."
"Anh đây?"
"Cởi áo ngủ ra."
Lâm Tụng An bật cười, anh kéo tay Đàm Ninh đặt lên nút áo ngủ của mình. Đàm Ninh lần lượt cởi từng chiếc, nhưng khi định cúi người xuống thì lại dừng lại, cau mày nói: "Nằm nghiêng đi."
Nói rồi cậu nằm nghiêng sang bên cạnh anh.
Lâm Tụng An cũng nghiêng người theo, nhéo má Đàm Ninh, bất lực nói: "Ninh Ninh, mới hơn một tháng thôi, nằm úp cũng không đè trúng bé mèo đâu."
Đôi mắt Đàm Ninh lại bắt đầu ươn ướt, Lâm Tụng An vội cúi đầu hôn cậu. Bàn tay Đàm Ninh phủ lên phần cơ bụng rắn chắc của anh, dường như vẫn chưa sờ đủ, cả người dính chặt vào, miệng còn phát ra tiếng rên khe khẽ.
Lâm Tụng An ôm eo cậu, cúi đầu cắn nhẹ vào môi cậu. Đúng lúc sắp không kìm được nữa, Đàm Ninh lại đưa hai tay đẩy anh ra: "Không được, hai tháng này không được làm."
"Hả?"
"Chính là không được."
Lâm Tụng An vừa ngứa ngáy vừa khó chịu, nhưng vẫn đưa tay trở lại ôm lấy eo cậu: "Không được mà còn dụ anh?"
"Em không có." Đàm Ninh nghiêm túc phản bác, nhưng sau khi lăn qua lăn lại khoảng mười phút, cậu bắt đầu buồn ngủ.
Lâm Tụng An cúi xuống hôn một cái, định cởi áo ngủ của cậu, nhưng Đàm Ninh lại xoay người, quay lưng về phía anh, lầu bầu: "Em muốn ngủ rồi."
"?"
Lâm Tụng An kéo vạt áo ngủ của cậu, Đàm Ninh vùi mặt vào chăn, nói: "Bác sĩ nói, bây giờ em cần ngủ đủ giấc."
Lâm Tụng An mơ màng nhìn tấm lưng mảnh khảnh của Đàm Ninh, nhìn eo cậu, cùng với xương bướm ẩn hiện dưới lớp áo ngủ màu ngọc trai. Những đường nét mềm mại, quyến rũ lại phủ lên ánh sáng dịu dàng của thời kỳ thai nghén. Anh vòng tay ôm lấy cậu từ phía sau, hít sâu vào mùi hương trong mái tóc cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!