Từ văn phòng luật sư bước ra, Đàm Ninh lái xe về nhà Phương Cẩn. Lúc đó Phương Cẩn đang xem tài liệu, nghe tiếng bước chân liền đoán được là cậu, đặt tài liệu xuống, ngẩng đầu lên mỉm cười nói: "Tiểu Ninh đến rồi à."
Đàm Ninh mua một bó hoa, mang theo một kéo lên lầu, vừa trò chuyện với Phương Cẩn vừa cắt tỉa cành hoa. Hoa trong lọ trên bàn của Phương Cẩn gần như đã héo, mấy hôm trước Đàm Ninh liếc thấy, ghi nhớ trong lòng.
"Năm nay hình như rất thịnh hành loại hoa hồng màu sâm panh này, gọi là hoa hồng Tuyết Đào Sơn."
"Phối với cát cánh trắng chắc cũng đẹp."
Đàm Ninh nhìn qua, mỉm cười nói: "Quả thật, thẩm mỹ của mẹ vẫn là chuẩn nhất, vậy ngày mai con mang thêm vài bó cát cánh trắng đến nhé."
"Dạo này ở văn phòng luật có bận không?" Phương Cẩn tháo kính xuống.
"Bận lắm, nhiều vụ án."
"Không tranh tụng cũng bận à?"
"Cũng bận, mà lại nhiều việc vặt."
"Quan hệ với đồng nghiệp ổn không? Trước đây chẳng phải con nói có một luật sư lớn tuổi hơn, cứ nhằm vào con sao?"
"Bây giờ ổn hơn nhiều rồi, con làm theo lời mẹ dặn, vừa thể hiện rõ ranh giới của mình, vừa để cho anh ta có cơ hội thể hiện. Trong các cuộc họp, con chủ động nhường anh ta cơ hội phát biểu. Sau đó thái độ của anh ta với con cũng bớt căng hơn."
"Có người bản tính không xấu, chỉ là quá cần được người khác công nhận và tung hô. Đồng nghiệp làm việc sát nhau mỗi ngày, không cần thiết phải làm căng. Miễn là không ảnh hưởng đến lợi ích của bản thân, khen anh ta vài câu cũng chẳng sao."
"Vâng."
"Sau khi đi làm, con trưởng thành lên nhiều đấy."
Đàm Ninh vui vẻ nhận lời khen: "Con cũng cảm thấy vậy."
"Lúc con nộp hồ sơ vào văn phòng luật sư này, Tụng An định gọi điện cho giám đốc ở đó, nhờ họ chiếu cố con, sắp xếp cho con ngồi cạnh một luật sư dễ tính. Nhưng mẹ bảo, nếu Tiểu Ninh đã chọn làm luật sư, thì xã giao là điều bắt buộc, cửa ải này cũng phải tự mình vượt qua."
Đàm Ninh khẽ cong khóe môi.
"Chúng ta nghĩ phải ít nhất nửa năm đến một năm con mới quen được, không ngờ mới vài tháng đã thích nghi rồi."
"Vì trước kia không phải là không muốn nói chuyện, mà là sợ bị người ta từ chối. Giờ trong lòng có chỗ dựa rồi, nên chẳng sợ gì nữa."
"Bây giờ chỗ dựa đó là gì?"
Đàm Ninh nghĩ một chút, cười nhẹ: "Có Tụng An, có mẹ, và có cả chính bản thân con nữa."
Phương Cẩn hài lòng gật đầu: "Thật sự trưởng thành rồi."
Đang trò chuyện thì có tiếng bước chân dưới lầu. Bảo mẫu nói: "Phương tổng đang ở trên lầu, Tiểu Ninh cũng vậy."
Không cần đoán cũng biết là ai.
Đàm Ninh khẽ run lông mi, giả vờ bình tĩnh tiếp tục cắm hoa. Nửa khuôn mặt giấu sau những bông hồng Tuyết Đào Sơn, tóc dài bên má rủ xuống, đuôi tóc hơi xoăn vướng vào cành hoa, không nhìn rõ vẻ mặt.
Hai người đang chiến tranh lạnh, Phương Cẩn biết điều đó.
Gần đây Đàm Ninh càng ngày càng bận rộn với công việc, thường xuyên phải đi công tác với đồng nghiệp. Trong văn phòng có một luật sư trẻ hơn Đàm Ninh vài tuổi, tên là Nghiêm Văn Thanh, có bối cảnh du học khá giống Đàm Ninh, thường xuyên có chủ đề nói chuyện.
Mấy hôm trước, Lâm Tụng An đợi Đàm Ninh tan làm ở cổng văn phòng Luật, chờ mãi không thấy. Khi vào trong thì thấy vị luật sư đó đang đứng bên bàn làm việc của Đàm Ninh, chỉ vào màn hình của cậu, cúi đầu nói chuyện với Đàm Ninh, cả hai trò chuyện rất vui vẻ.
Sau khi đi làm, Đàm Ninh đương nhiên không thể mặc mấy cái áo xám lụp xụp nữa. Lâm Tụng An kéo cậu đi đặt may mấy bộ vest dáng thể thao. Không ngờ Đàm Ninh lại rất hợp với sơ mi trắng chất liệu lụa mềm, dáng suông tự nhiên. Tuy cậu gầy nhưng tỉ lệ cơ thể đẹp, cởi cúc cổ áo, lộ ra chiếc cổ dài thon, từ yết hầu đến xương quai xanh ẩn trong cổ áo, mang theo vẻ quyến rũ tự nhiên.
Thêm vào đó là đôi mắt màu hổ phách, lúc tình cảm lúc lạnh lùng, tóc dài tăng thêm nét thanh lãnh biệt lập với thế gian, quyến rũ mà không hề hay biết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!