Lâm Tụng An đến Cửu Tuyền Cung, đó là một hội quán thuộc quyền sở hữu của cha Diệp Linh. Anh vừa bước vào, Diệp Linh đã chạy ra đón.
"Đợi anh lâu lắm rồi!"
"Không cần đợi tôi." Lâm Tụng An đưa chìa khóa xe cho nhân viên giữ xe.
Ánh mắt Diệp Linh uyển chuyển, đi cạnh Lâm Tụng An, cười tươi nói: "Anh không đến, bọn em nào dám bắt đầu trước?"
Lâm Tụng An cùng cậu ta đi tới cửa bữa tiệc, Lôi Hãn như có mây đen bao phủ quanh người, nằm trên ghế sofa dài hút thuốc, thấy Lâm Tụng An tới mới dập điếu thuốc, hạ chân xuống.
"Cậu ta làm sao thế?" Lâm Tụng An hỏi.
Diệp Linh nhún vai, "Không biết, sau khi học xong là như vậy rồi, hình như nói thấy ôn thần hạng nhất gì đó, em nghe không hiểu."
Lâm Tụng An vẫn giữ vẻ mặt bình thản đứng tại chỗ. Lôi Hãn đứng dậy, vò đầu rối loạn, sắc mặt vẫn u ám, quay lại kéo ghế cho Lâm Tụng An: "Anh, em đưa hai bartender tới rồi, chỉ chờ anh nữa thôi."
Cậu chỉ nhỏ hơn Lâm Tụng An một tháng, nhưng gọi anh là "anh" suốt hai mươi năm.
Ly thủy tinh chạm nhau, phát ra tiếng vang giòn tan. Lâm Tụng An hỏi: "Tâm trạng không tốt à?"
Anh rõ ràng biết, nhưng vẫn hỏi, giọng điềm tĩnh, vừa như thăm hỏi vừa như răn đe. Lôi Hãn biết Lâm Tụng An không ưa mấy trò ỷ thế bắt nạt trong trường học, nên cười gượng: "Không có đâu."
"Thật sự không có à?"
"Thật sự không," Lôi Hãn gãi gáy, "Chỉ là rớt một môn học, phiền thật, phải học lại."
"Tôi nói rồi mà, vất vả lắm mới thi đậu vào đây, nên chăm chỉ một chút."
Năm đó, cha của Lôi Hãn vốn định cho cậu ra nước ngoài, nhưng cậu cứ nằng nặc muốn học cùng Lâm Tụng An tại đại học A. Với thành tích của cậu, có nhân đôi cũng chưa chắc đậu, cha Lôi phải nhờ giáo viên dạy kèm một
-một cho môn văn hóa, còn bận rộn tìm cách cho cậu thi vào bằng diện năng khiếu thể thao, cuối cùng mới chật vật đẩy cậu qua được ngưỡng điểm.
Thế mà Lôi Hãn lại không biết quý trọng.
"Em…" Lôi Hãn thở dài, "ba em giờ còn chẳng trông mong gì vào em nữa."
Diệp Linh cắt ngang: "Thôi đừng nhắc mấy chuyện này nữa, uống đi, khó khăn lắm mới tụ họp đông đủ."
Diệp Linh vừa về nước, mấy người bạn thời thơ ấu cũng tới cả, mọi người cùng nhau cười đùa kể chuyện xưa, bầu không khí bữa tiệc rộn ràng hẳn lên. Lâm Tụng An ngồi bên yên lặng lắng nghe, chỉ mỉm cười, thỉnh thoảng cúi đầu nhìn điện thoại.
Diệp Linh lại gần, ngẩng đầu ngắm khuôn mặt anh: "Anh Tụng An, lần này em về nước, cảm thấy anh có chút khác trước."
"Hử?" Lâm Tụng An đặt điện thoại xuống.
"Hơi khác một chút so với trước kia."
Lâm Tụng An khẽ cười: "Vậy sao?"
Diệp Linh nhận thấy sau gáy Lâm Tụng An đã đổi miếng dán ức chế mới, nhưng cậu ta không nói gì, vì không ngửi thấy mùi pheromone nào trên người anh cả.
Điều đó có nghĩa là xung quanh anh không có Omega thân thiết. Dù có, thì cũng chỉ là Omega cấp thấp.
Diệp Linh từng lén kiểm tra độ phù hợp giữa mình và Lâm Tụng An, 71%, kết quả không tệ.
Dù Lâm Tụng An không có hứng thú với cậu, cậu vẫn không tin anh sẽ để mắt tới một Omega cấp thấp. Còn Beta ư? Càng không thể.
Diệp Linh còn muốn hỏi thêm, nhưng Lâm Tụng An đã cụp mắt xuống, nụ cười bên khóe môi cũng dần phai nhạt.
Diệp Linh lập tức không dám lên tiếng nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!