Chương 50: (Vô Đề)

Mười giờ rưỡi sáng hôm sau, Đàm Ninh mang hợp đồng đến đưa cho quản lý Lưu, cô lật xem qua một lượt, rồi dẫn Đàm Ninh đi tìm Phương Cẩn.

Phương Cẩn đang rất bận, họ đợi ở cửa văn phòng vài phút.

Khó khăn lắm mới đợi được lúc Phương Cẩn rảnh tay, quản lý Lưu dẫn Đàm Ninh vào: "Phương Tổng, Tiểu Đàm đã soạn xong hợp đồng, mời chị xem qua."

Quản lý Lưu cảm thấy cậu bé Đàm Ninh này có phần kỳ lạ, nhưng việc Phương Cẩn kiên quyết giao việc soạn hợp đồng cho cậu ấy còn kỳ lạ hơn. Cô quyết định không can thiệp, nếu Phương Cẩn không hài lòng thì cô sẽ sửa sau.

Đàm Ninh đứng hai tay giấu sau lưng, như học sinh đang chờ điểm, hồi hộp vặn ngón tay.

Phương Cẩn lật xem một lượt, rồi nói với quản lý Lưu: "Làm theo mẫu đi, trước giờ nghỉ trưa nộp lại cho tôi."

Quản lý Lưu sững sờ, quay đầu nhìn Đàm Ninh một cái.

Đàm Ninh không biểu lộ gì, chỉ có ánh sáng trong mắt mờ đi. Điện thoại trong phòng Phương Cẩn lại đổ chuông, quản lý Lưu liền kéo Đàm Ninh ra khỏi văn phòng.

Rõ ràng hôm qua Phương Cẩn còn tỏ ra quan tâm đến Đàm Ninh, hôm nay đã trở mặt hoàn toàn.

"Dù Phương Tổng làm việc rất quyết đoán, nói một là một," quản lý Lưu bối rối nói, "nhưng lần này tôi cũng không hiểu nổi, hai người quen nhau à?"

Đàm Ninh lắc đầu.

Cậu đã chuẩn bị tinh thần bị Phương Cẩn châm chọc, soi mói, nhưng không ngờ kết quả là hoàn toàn không sử dụng bản hợp đồng của cậu.

Lần này đối tác phân phối là cộng tác lâu năm của Mộ An, hợp đồng không cần làm mới, chỉ cần sửa đổi chút từ mẫu năm ngoái. Việc này Phương Cẩn và quản lý Lưu đều biết, chỉ có Đàm Ninh là không biết.

Phương Cẩn thật ra chẳng hề quan tâm Đàm Ninh sẽ viết ra bản hợp đồng thế nào, bà chỉ muốn dằn mặt cậu một chút.

Quản lý Lưu nghĩ một lúc, nói: "Cậu còn trẻ thế này, chắc không quen biết đâu, có thể gần đây chị ấy đang bận chuyện ly hôn, chia tài sản đấy. Một gia sản lớn như thế, đau đầu cũng phải thôi. Thôi Tiểu Đàm, đừng buồn nữa, về chỗ làm đi, rảnh thì giúp Đường Đường xử lý công việc chút."

"Vâng."

Lâm Tụng An nhắn tin cho Đàm Ninh: [Ninh Ninh, sao rồi?]

Đàm Ninh không trả lời.

Không phải vì buồn, cũng không phải vì giận, chỉ là cảm thấy nghẹn nơi lồng ngực.

Cậu vốn không biết cách xử lý những chuyện kiểu này, khi còn ở ký túc xá, Trịnh Ngọc và Từ Thanh Dương cũng hay cô lập, gây sự với cậu. Nếu không có Hà Thanh Duệ lên tiếng bênh vực, nếu không có Lâm Tụng An giúp cậu xử lý chuyện với Trịnh Ngọc, cậu còn chẳng biết mình có thể thoát khỏi tình trạng đó không.

Nhiều lúc, cậu cảm thấy mình nên nói gì đó, khi người khác hiểu lầm hoặc công kích, cậu nên phản bác, nhưng cổ họng như bị thứ gì đó khô rát chặn lại, không thể thốt nên lời.

Trước đây cậu quen trốn tránh phiền phức, giờ có Lâm Tụng An bên cạnh, cậu bắt đầu có nhiều suy nghĩ hơn.

Như một cái ốc vít hoen gỉ được bôi dầu, cậu không thể tránh khỏi việc dần được nới lỏng, dần hoạt động trở lại.

Bắt đầu nhìn thế giới bằng một góc nhìn khác.

Cậu giúp Đường Đường xử lý vài văn bản, rồi bắt đầu viết báo cáo thực tập của mình.

Trong lúc đó, Phương Cẩn có ghé qua một lần, nhưng hoàn toàn không chú ý đến Đàm Ninh, ánh mắt không hề dừng lại, lập tức rời đi.

Phương Cẩn vừa về đến văn phòng thì nhận được cuộc gọi từ Lâm Tụng An.

"Mẹ."

Phương Cẩn có vẻ khó chịu: "Nếu là vì Đàm Ninh, mẹ cúp máy đây."

"Cậu ấy không làm gì sai cả."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!