"Bạn học à, cậu lại đi nhầm đường rồi, cầu thang này là nối sang tòa B đấy." Lâm Tụng An nói rồi cắn nhẹ tai Đàm Ninh.
Đàm Ninh biết anh cố tình trêu chọc mình nên chỉ im lặng chịu trận với vẻ mặt lạnh tanh.
Đàm Ninh luôn ngoan ngoãn trong những lúc thế này.
Đã bao lâu cậu không gặp Lâm Tụng An?
Một tháng? Có lẽ không đến. Giữa chừng vẫn gặp một lần khi tan ca dạy kèm, trên con đường nhỏ cách trường một dãy phố, cậu trông thấy chiếc Range Rover của Lâm Tụng An. Cậu còn đang do dự có nên lại gần không thì Lâm Tụng An hạ kính xe, đưa cho cậu một chai nước ngọt, nói: "Trời nóng rồi, mặc nhiều quá."
Đàm Ninh nhận chai nước, chỉ liếc Lâm Tụng An một cái rồi quay người đi ngay.
Lạ thật, giữa họ chỉ phù hợp với sự thân mật x*c th*t, chứ không hợp để giao tiếp thông thường.
Nếu Lâm Tụng An không kéo cậu lên xe, Đàm Ninh sẽ không nói thêm câu nào. Lâm Tụng An cũng hiểu rõ điều đó, nhìn theo Đàm Ninh đi xa mà không hề giữ lại.
Và hiện tại, trong bóng tối mịt mù, nhiệt độ ngột ngạt, âm thanh ồn ào của các bạn học bên ngoài, cùng tiếng bước chân dần xa, tất cả tạo nên sự hồi hộp khiến tim đập dồn dập.
Hoàn toàn phù hợp với hai người họ.
Thế nên Đàm Ninh khẽ hé môi, chấp nhận sự xâm nhập của Lâm Tụng An.
Đầu tháng 5 xuân chưa hết, đầu hè bắt đầu, nhiệt độ tăng cao khiến Đàm Ninh mất cảm giác về thời gian. Ban đầu cậu còn nghe rõ tiếng tích tắc của đồng hồ cơ trên tay Lâm Tụng An, cố gắng dùng âm thanh ấy để kìm hãm dòng suy nghĩ hỗn loạn, nhưng chẳng bao lâu, mọi âm thanh đều biến mất. Áo hoodie bị kéo lên, thời gian như ngừng trôi.
Loáng thoáng, Đàm Ninh nghe thấy tiếng ve đầu tiên trong bụi cây dưới lầu.
Đã vào giữa hè rồi sao?
Mùa hè năm nay đến sớm thật. Cậu vốn quen với cái lạnh, nhưng giờ chỉ cảm thấy nóng.
Lâm Tụng An nắm lấy đầu ngón tay mềm mại của Đàm Ninh, cười khẽ, dường như nghĩ đến cùng một chuyện: "Cuối cùng thì tay chân cũng không còn lạnh nữa."
Anh từng cảm nhận được sự lạnh lẽo nơi đầu ngón tay của Đàm Ninh, đến mức không kịp hưởng thụ gì đã phải nói: "Thôi được rồi."
Lúc đó Đàm Ninh ngơ ngác rút tay về, gương mặt vô tội. Lâm Tụng An đành dùng tay mình sưởi ấm tay cậu, x** n*n một lúc. Vốn định đợi khi tay ấm rồi mới tiếp tục, nhưng càng xoa càng sai hướng. Anh đặt đôi tay đã được sưởi ấm kia lên hông mình, ôm lấy Đàm Ninh không hợp tác vào lòng, dứt khoát từ bỏ việc để Đàm Ninh chủ động.
Sau đó, Lâm Tụng An phát hiện tay chân Đàm Ninh lúc nào cũng lạnh, có lẽ là do thể chất yếu, liền tìm một thầy thuốc Đông y lâu năm kê cho cậu vài thang thuốc bắc. Đàm Ninh không chịu uống, dù có trả tiền cũng không uống, dỗ dành hay ép buộc đều vô ích, chuyển sang bồi bổ bằng thực phẩm cũng không ăn.
Cậu chỉ dùng một câu để chống cự: "Đến mùa hè sẽ ổn thôi."
Quả nhiên, đến hè thì thật sự đỡ hơn.
Lâm Tụng An đan mười ngón tay vào tay cậu, hôn một lúc rồi bỗng hỏi: "Thử lại lần nữa?"
Đàm Ninh ngẩn ra một lúc, như thể phải mất vài giây để nghĩ lại những chữ đó có nghĩa là gì, sau đó ngoan ngoãn "ừ" một tiếng.
Cậu càng ngoan ngoãn, Lâm Tụng An lại càng không vui.
Khi Đàm Ninh bị Lâm Tụng An đè lên tường, cắn vào sau gáy, cậu vẫn chưa kịp phản ứng thì phần da thịt mỏng manh đầy vết thương nơi cổ đã bị người phía sau cắn chặt.
Cơn đau nhói, khó diễn tả.
Gọi là đau thì chưa đến mức đó, mà nhiều hơn là một cảm giác mơ hồ.
Cậu không hiểu vì sao Lâm Tụng An luôn như vậy, rõ ràng hành động đó giữa hai người chẳng mang ý nghĩa gì cả, Lâm Tụng An hoàn toàn có thể đi cắn cái người Omega thanh mai trúc mã của anh, người đó có tuyến thể tỏa ra pheromone, có sự hấp dẫn tự nhiên.
Dù có oán trách, Đàm Ninh vẫn giữ đúng đạo đức nghề nghiệp, hoàn toàn không phản kháng.
Dù có đau đến đâu, dù Lâm Tụng An làm gì với cậu, cậu cũng không chống lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!