Chương 49: (Vô Đề)

Đàm Ninh hít sâu hai lần.

Trong kỳ nghỉ đông, cậu đã vượt qua vòng phỏng vấn online của công ty Mộ An, kết bạn WeChat với bộ phận nhân sự, hôm nay họ hẹn cậu đến công ty.

Thực tập ngắn hạn hai tháng, bên kia tưởng rằng cậu chỉ cần giấy xác nhận thực tập nên không mấy để tâm, nhận được tin nhắn của cậu thì ra quầy lễ tân đón. Thấy Đàm Ninh để tóc dài, người kia hơi sững lại, cau mày nhẹ rồi hỏi: "Cậu là Đàm Ninh? Bộ phận pháp chế ở tầng trên, chỗ ngồi có thể phải đợi một chút."

"Vâng ạ."

Nếu không giới thiệu bản thân, chắc chẳng ai tin cậu là sinh viên ngành luật, hơn nữa còn là một sinh viên xuất sắc, năm nào cũng được học bổng. Nhìn cậu giống kiểu học sinh cá biệt trong lớp, ngày ngày trốn học, ngổ ngáo không chịu quản lý. Nhân sự cứ nhìn đi nhìn lại hồ sơ xác minh danh tính, xác nhận cậu thực sự là ứng viên pháp lý.

"Sao không đi thực tập ở tòa hay văn phòng luật?"

Đàm Ninh trả lời: "Em hứng thú với công việc pháp chế doanh nghiệp hơn."

"Công việc cũng không bận lắm. Cân nhắc việc em còn đi học nên thỉnh thoảng cần xin nghỉ, chị sẽ sắp em vào mảng quản lý hợp đồng. Chủ yếu là scan, phân loại, không có việc gì quá phức tạp."

"Em cảm ơn."

"Đây là quản lý bộ phận pháp chế, em gọi là Quản lý Lưu là được."

Đàm Ninh chậm rãi chào: "Chào chị, Quản lý Lưu."

Quản lý Lưu ngẩng đầu nhìn lên.

Thông thường, thực tập sinh hay nhân viên trẻ thấy cô đều rất lễ phép, nhiệt tình chào hỏi. Còn cậu nhóc này thì ngược lại, mặt mày nhàn nhạt, chỉ hơi cúi chào lấy lệ, ánh mắt cứ nhìn quanh như chẳng coi cô ra gì.

Quản lý Lưu trong lòng hơi khó chịu, bèn nói: "Tiểu Đàm, em ngồi ở góc trong cùng phía bắc. Trên bàn có một chồng tài liệu, toàn là hợp đồng giấy từ năm năm trước. Hôm trước bên kiểm toán đến kiểm tra, lôi ra mà chưa được lưu trữ, em giúp chị scan lại đi."

Vừa vào đã giao nhiệm vụ, mà lại là việc cực kỳ tốn sức, cả một chồng cao đến nửa mét.

Nếu là người khác chắc chắn sẽ nhận ra đây là ra oai phủ đầu, nhưng Đàm Ninh lại chẳng hiểu chuyện đời, nên hoàn toàn không nhận thấy.

Cậu đáp: "Vâng."

Cậu đặt balo xuống, đi đến chỗ làm việc, đứng tại chỗ suy nghĩ quy trình một lúc, sau đó lập tức bắt tay vào làm. Cậu tháo ghim kẹp từng hợp đồng, lần lượt đưa vào máy scan, đặt tên và lưu trữ, từng bước lặp lại tuần tự.

Cậu không chào hỏi đồng nghiệp, không lười biếng, không ngẩn người. Trong lúc đợi máy nghỉ giữa chừng, cậu lặng lẽ đọc hợp đồng.

Quản lý Lưu vừa đi họp bên phòng R&D về, vừa ngồi xuống bàn làm việc thì Đàm Ninh đã lặng lẽ đi tới khiến cô giật mình, ôm ngực nói: "Sao em đi không có tiếng gì hết vậy?"

Đàm Ninh cúi đầu nhìn giày của mình.

"Chuyện gì thế?" Quản lý Lưu cau mày.

"Quản lý Lưu, em scan xong rồi."

Quản lý Lưu ngạc nhiên: "Hơn trăm bản hợp đồng em làm xong hết rồi à?"

Đàm Ninh gật đầu: "Giờ em làm gì tiếp?"

Quản lý Lưu theo cậu tới xem máy tính, vốn định bảo làm từ từ thôi, ai ngờ nhìn kỹ thì thấy Đàm Ninh đã phân loại toàn bộ theo năm và loại hợp đồng rõ ràng.

Nhìn thì đơ đơ, mà làm việc lại nhanh nhẹn, thông minh.

Trước đây cũng có vài thực tập sinh pháp chế đến, đều chỉ để xin giấy chứng nhận. Một việc kéo dài cả tuần chưa xong. Ít ai chủ động như Đàm Ninh, chăm chỉ như lao động miễn phí thế này.

Cô thầm nghĩ: Sinh viên luật của Đại học A mà thiếu chỗ thực tập đến vậy sao?

"Đường Đường, dẫn Tiểu Đàm đi lưu trữ hợp đồng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!