Trên đường về, Đàm Ninh nhận ra tâm trạng Lâm Tụng An không tốt. Cậu nghiêng đầu nhìn anh, Lâm Tụng An nhận ra ánh mắt ấy, liền cười nói: "Sao thế?"
"Phải hỏi anh chứ, sao thế?"
"Anh á?" Lâm Tụng An đưa tay nhéo má cậu, "Anh đang vui mà, đưa mèo con về ra mắt ba mẹ rồi đó."
Đàm Ninh không nhịn được cong khóe miệng lên.
Cậu nghịch nút áo trên chiếc áo khoác dạ, tâm trạng rõ ràng đang rất tốt.
Nhưng Lâm Tụng An lại không thể tập trung. Sau khi tài xế đưa họ về đến nơi, Đàm Ninh vừa bước xuống xe, Lâm Tụng An bỗng nói: "Ninh Ninh, anh phải đến công ty một chút. Vừa nãy ba nói có chuyện muốn dặn sớm."
Đàm Ninh ngẩn ra: "Khi nào anh về?"
"Rất nhanh thôi."
Vậy là Đàm Ninh một mình quay về nhà.
Lâm Tụng An hẹn gặp Lâm Dã Huân tại một trà thất gần biệt thự Thiên Hà. Nhiều năm trước, ông từng dẫn anh đến đây chơi. Anh ngồi bên cửa sổ cạnh hồ nhân tạo, nhìn hơi nước bốc lên từ miệng ấm trà, tâm trạng hỗn loạn.
Hơn mười phút sau, Lâm Dã Huân đến nơi.
Hai cha con đều im lặng một lúc. Cuối cùng Lâm Tụng An mở lời thẳng thắn: "Không phải hôm nay con mới thấy ba có điều bất thường. Thật ra từ khi ba đột ngột quay về với gia đình, đối xử tốt với mẹ như thế, con đã bắt đầu nghi ngờ rồi."
Lâm Dã Huân không nói gì.
"Có phải… là người đó không?"
Người mà ông từng yêu nhiều năm trong thời đại học, cuối cùng lại khuất phục trước pheromone, là một Beta.
Thực ra hoàn toàn không có bằng chứng, thậm chí đến hôm nay Lâm Tụng An mới xác định được chuyện này, nhưng anh đột nhiên nghĩ đến người đó. Bởi vì Lâm Dã Huân rõ ràng rất thân thiện với Đàm Ninh, với chuyện giữa anh và Đàm Ninh thì lại tỏ ra quá mức nhiệt tình.
Lâm Dã Huân vẫn không trả lời, ông nhấp một ngụm trà.
"Ba."
"Ba đã nói rồi, bây giờ chẳng phải rất tốt sao? Mẹ con giờ đã ổn định về mặt cảm xúc, cũng đang dần dần chấp nhận Đàm Ninh, gia đình này hòa hợp chưa từng thấy, con còn muốn thế nào nữa?" Lâm Dã Huân không giữ được thể diện trước mặt con trai, giọng nói trở nên gay gắt.
"Vậy con và mẹ trong lòng ba là gì?"
Lâm Dã Huân chết lặng.
Chiếc tách sứ trong tay rơi xuống bàn.
Lâm Tụng An hoàn toàn không thể chấp nhận hiện thực này, anh chất vấn: "Con biết hai người không phải là vợ chồng mặn nồng yêu thương gì, con biết khi ba kết hôn là miễn cưỡng. Nhưng ba đã từng nói với con rằng ba rất yêu tụi con, yêu gia đình này. Khi con còn nhỏ, ba từng nói rằng nếu đã bỏ lỡ thì không còn là duyên phận nữa. Thế thì bây giờ ba đang làm cái gì vậy?"
"Tụng An, con bình tĩnh một chút."
"Ba, con trong mắt ba là gì? Là kết quả của một cuộc thỏa hiệp sao?"
Lâm Dã Huân lắc đầu, "Không phải, tuyệt đối không phải."
"Vậy còn mẹ con thì sao?"
Sắc mặt Lâm Dã Huân cứng lại: "Tụng An, chuyện này không thể nói rõ trong vài câu. Lần ba đi công tác ở Singapore, con còn nhớ không? Ba đã gặp lại bà ấy trong một nhà hàng. Từng ấy năm trôi qua, bà ấy vẫn chưa kết hôn. Bà ấy đang là giáo sư ở một trường đại học bên đó. Luận văn tốt nghiệp tiến sĩ của bà ấy chính là đề tài mà chúng ta từng thảo luận rất nhiều khi còn học đại học. Tụng An, trong lòng ba, người ba yêu vẫn luôn là con và mẹ con. Gia đình chúng ta vẫn là quan trọng nhất với ba.
Ba không mong con hiểu, ba—"
Lâm Tụng An đột ngột đứng bật dậy, ánh mắt đầy chán ghét và phẫn nộ: "Con phải đối mặt với ba thế nào đây?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!