Đàm Ninh đặt một bàn học nhỏ trên giường, đặt laptop lên đó để viết báo cáo tình huống.
Lâm Tụng An nằm ngủ bên cạnh cậu, cánh tay vòng qua eo cậu, vì bị bàn học chắn lại nên chỉ có thể nằm sát bên cạnh Đàm Ninh. Trời dần tối, Đàm Ninh sau khi viết xong dàn ý, ngẩng đầu lên, nhìn thấy ánh hoàng hôn cam đỏ phía trên rừng cây xa xa.
Ở bên Lâm Tụng An, thời gian như chậm lại.
Cậu nhìn gió thổi qua rừng, chim chóc giật mình bay lên, cành cây thưa thớt hứng lấy ánh tà dương, như cây cọ màu cam đang vẽ lên bầu trời hoàng hôn chìm trong mây. Đàm Ninh, đầu óc đang đau nhức vì đọc tài liệu tiếng Anh, bỗng chốc cũng im lặng ngẩn ngơ, tâm trạng dần dịu lại.
Thì bị Lâm Tụng An chọc ghẹo.
"Ninh Ninh, eo còn đau không?"
Sắc mặt Đàm Ninh bỗng trở nên cứng đờ, cậu chẳng muốn nhớ lại chuyện xảy ra vào buổi trưa chút nào.
Lâm Tụng An xoa eo cậu, lại luồn tay vào trong chăn, không cần mò mẫm cũng tìm được đúng chỗ, anh còn chưa tỉnh hẳn, chỉ dựa vào sự quen thuộc với cơ thể của Đàm Ninh, "Còn đau không? Để anh xoa cho nhé."
"Không cần." Đàm Ninh lạnh giọng nói.
Lâm Tụng An tỉnh hẳn, dụi mặt vào người Đàm Ninh rồi ngồi dậy, nghiêng đầu tựa vào vai cậu: "Ninh Ninh chăm chỉ quá, đang làm gì đấy?"
"Báo cáo tình huống phải nộp học kỳ sau."
Lâm Tụng An rõ ràng là chẳng có ấn tượng gì về việc này. Đàm Ninh hỏi ngược lại anh: "Rốt cuộc tại sao anh lại đi học ở cơ sở Luật
- Thương?"
"Vì em chứ sao, mèo ngốc."
Đàm Ninh nghẹn lời.
"Nếu không vì em thì anh đến đó làm gì? Anh sắp tốt nghiệp rồi."
Đàm Ninh chớp mắt. Lâm Tụng An hỏi: "Ninh Ninh muốn tranh suất du học đến thế à?"
"Ừm, đúng trường em muốn, có chỉ tiêu học thẳng thạc sĩ. Nếu đạt được báo cáo tình huống xuất sắc thì còn có học bổng toàn phần nữa. Tại sao lại không cố gắng?"
Lâm Tụng An nhìn dàn ý báo cáo của Đàm Ninh, "Ninh Ninh giỏi quá. Nếu sau này anh bị đuổi khỏi nhà, em nuôi anh nhé?"
Đàm Ninh cau mày, như thể thật sự tin lời bịa đặt của Lâm Tụng An, nghiêm túc hỏi: "Sao anh lại bị đuổi khỏi nhà?"
Lâm Tụng An ngừng một lát, chôn mặt vào cổ Đàm Ninh: "Giỡn tí thôi mà. Dạo này mẹ anh ngày càng không ưa anh, biết đâu một ngày nào đó đuổi anh ra khỏi nhà. Đến lúc đó anh không có tiền, không có nhà, không có xe, Ninh Ninh có cho anh tá túc không?"
Đàm Ninh không phải người biết đùa, mà Lâm Tụng An cũng ít khi nói kiểu "nếu như" thế này. Cậu cúi đầu nhìn anh, Lâm Tụng An cố tình chọc ghẹo, cứ hỏi mãi: "Có không? Ninh Ninh có nuôi anh không?"
Rất lâu sau, Đàm Ninh mới trả lời: "Có, em nuôi anh."
Lâm Tụng An ngẩn người.
Vẻ mặt Đàm Ninh vô cùng nghiêm túc, như đang hứa hẹn một điều gì đó. Tưởng rằng mình sẽ bật cười, nhưng anh chỉ nhìn thẳng vào mắt Đàm Ninh, đôi mắt ấy tĩnh lặng như biển. Lâm Tụng An chợt nhớ đến mặt biển dưới ánh trăng hôm trốn nhà đi, họ nằm trên bãi cát, Đàm Ninh lặng lẽ nằm trong vòng tay anh, lúc ấy họ đang bỏ trốn.
Đàm Ninh miệng thì nói "ghét", "không muốn", "tránh xa tôi ra", nhưng mỗi lần Lâm Tụng An đưa tay ra, cậu chưa từng lùi bước.
Đàm Ninh dũng cảm hơn Lâm Tụng An tưởng rất nhiều.
Lâm Tụng An ngẩng đầu hôn lên môi cậu, cười nói: "Ngoan lắm. Nhưng sao anh nỡ để em phải chịu khổ chứ?"
Đàm Ninh nhíu mày tỏ vẻ không hiểu.
Lâm Tụng An dùng đầu ngón tay xoa giữa chân mày cậu: "Đừng cứ nhăn mày mãi, sẽ có nếp nhăn đó."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!