Lúc Lôi Hãn gõ cửa, Đàm Ninh vẫn còn ngủ trong vòng tay của Lâm Tụng An. Nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài, cậu chỉ khẽ rên vài tiếng.
Lôi Hãn là người nóng tính, thấy Lâm Tụng An mãi không ra mở cửa liền tăng tốc ấn chuông dồn dập.
Đàm Ninh bị tiếng chuông làm tỉnh giấc, chưa mở mắt đã nhíu mày, sau đó nắm lấy áo ngủ của Lâm Tụng An, chui đầu vào trong chăn.
Lâm Tụng An nhịn cười nhìn cậu.
Anh nhắn tin cho Lôi Hãn: [Đừng bấm nữa, Đàm Ninh vẫn chưa dậy, chờ chút.]
Lôi Hãn gửi lại một chuỗi: [………]
Qua mất phút, Lôi Hãn như vẫn chưa cam lòng, lại gửi thêm một loạt tin nhắn: [………]
Hai người cứ như hai đứa trẻ. Lâm Tụng An bật cười khẽ, đặt điện thoại xuống. Anh dùng cánh tay bị thương ôm lấy Đàm Ninh, rồi cẩn thận rút lại cánh tay còn lại. Vừa rút về xong, chuẩn bị xuống giường thì bị Đàm Ninh cắn một cái, cậu nhắm chuẩn vào cánh tay anh, để lại một dấu răng rõ mồn một.
"Hự…" Lâm Tụng An bóp cằm cậu, cười nói: "Mèo con ngủ dậy mà cáu gắt dữ vậy?"
Đàm Ninh từ từ mở đôi mắt màu hổ phách, không biết lại tức giận vì chuyện gì, ánh mắt lạnh băng như có sương phủ. Cậu xoay người lại, quay lưng về phía Lâm Tụng An, tiếp tục ngủ.
Thật ra Đàm Ninh vốn không có tật xấu khi thức dậy. Hồi đi học, không ai gọi cậu dậy cả, tự đặt chuông báo thức, tự dậy, lúc cậu ra khỏi nhà thì ông ngoại còn đang ngủ say. Nên có cáu kỉnh thì cũng chẳng có ai để trút giận.
Còn giờ thì khác, cậu có một người để trút giận vô điều kiện.
Và cậu cũng trở nên khác xưa đến chính mình cũng chẳng nhận ra.
Mỗi lần bộc lộ tính khí trẻ con xong, cậu mới bắt đầu lo lắng: Liệu hành vi này có khiến người ta chán ghét không? Có đi quá giới hạn không? Có khiến Lâm Tụng An thấy phiền không? Nhưng anh luôn dùng nụ cười dịu dàng để cho cậu câu trả lời: Em có thể tùy hứng thêm chút nữa.
Vì nghe thấy tiếng bên ngoài là Lôi Hãn, nên Đàm Ninh quyết định không dậy.
Lâm Tụng An cũng hết cách, đành một mình xuống giường, cài lại cúc áo ngủ lộn xộn rồi ra mở cửa cho Lôi Hãn.
Nửa tiếng trước, Lôi Hãn mới nghe tin về chuyện tối qua, cả người như bị sét đánh giữa trời quang, chết sững mất vài phút rồi vội vàng lái xe tới tìm Lâm Tụng An.
Cậu nghĩ: Bị pheromone dụ ph*t t*nh nghe đã thấy kinh khủng, còn phải tự làm đau bản thân để giữ tỉnh táo thì càng đáng sợ hơn nữa. Dù Lâm Tụng An luôn là người lý trí, trưởng thành nhất trong đám bạn bè, thì lúc này chắc chắn cũng rất yếu đuối.
Cậu do dự rất lâu trước cửa. Lâm Tụng An luôn là người toả sáng như ánh mặt trời, còn cậu thì tự nguyện làm cái bóng bên cạnh anh suốt hai mươi năm. Trước giờ toàn là anh dỗ dành cậu, cậu chưa từng thấy dáng vẻ yếu mềm của anh, giờ lại không biết phải đối mặt thế nào.
Kết quả vừa mở cửa ra, Lâm Tụng An vẫn bảnh bao, ôm mỹ nhân, chẳng có vẻ gì là suy sụp cả.
Thậm chí thời điểm cửa mở ra, ánh mắt đầu tiên của Lôi Hãn là thấy vết hôn trên cổ anh.
"…" Sự im lặng của Lôi Hãn như sấm nổ giữa trời quang.
"Sao đấy?"
"Em đến xem anh thế nào…" Lôi Hãn ngượng ngùng xoa mũi: "Gần 11h rồi, sao còn chưa dậy?"
"Tối qua hơn hai giờ mới ngủ."
Lôi Hãn đơ người. Cậu nhìn thấy bàn tay phải được băng bó của Lâm Tụng An, trong ánh mắt lộ rõ sự khâm phục: "Không phải chứ, chuyện xảy ra như vậy mà vẫn… tới hai giờ cơ à?"
Trong lòng anh không khỏi tán thán: Không hổ là alpha cấp 9.
Lâm Tụng An hơi nheo mắt, nhưng cũng không buồn giải thích chuyện đã rõ là hiểu lầm.
Anh đi vào bếp, hâm nóng canh cá mà Đàm Ninh đã nấu từ tối qua, rồi lấy thêm vài món trong tủ lạnh ra.
Lôi Hãn lại càng choáng: "Anh biết nấu ăn luôn á?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!