Lâm Dã Huân lái xe đưa Lâm Tụng An và Đàm Ninh trở về biệt thự Thiên Hà, Phương Cẩn không đi cùng.
Suốt quãng đường, Đàm Ninh cúi đầu im lặng, Lâm Dã Huân dịu dàng an ủi: "Đàm Ninh, hãy kiên nhẫn một chút nữa, thái độ của dì đã dần dịu đi rồi."
Qua gương chiếu hậu, Đàm Ninh nhìn thấy nét ôn hòa trong ánh mắt ông, chợt nhớ đến lời mẹ của Lâm Kỳ từng nói rằng Lâm Dã Huân cũng từng có một mối tình đầu với một beta mà ông rất yêu. Cậu bỗng nghĩ, ánh nhìn ấy có lẽ không chỉ là sự thiện ý của một bậc trưởng bối, mà còn là một chút tiếc nuối của bản thân ông, phản chiếu qua hai đứa trẻ trước mắt.
Cậu lễ phép đáp: "Cháu hiểu rồi, cảm ơn chú."
Lâm Tụng An mệt lả, cả người tựa vào vai Đàm Ninh. Lâm Dã Huân quay đầu hỏi: "Hay để chú gọi bảo mẫu qua? Một mình con chăm sóc nó sao nổi?"
Đàm Ninh theo phản xạ từ chối: "Cháu lo được mà, chú yên tâm."
"Sắp đến kỳ nghỉ đông rồi, cháu không về nhà sao?"
"Cháu sẽ ở lại chăm sóc cho Tụng An cho đến khi anh ấy khá hơn rồi mới về."
Giọng Đàm Ninh nhẹ nhàng, nhưng lại đầy cứng cỏi và kiên quyết. Lâm Dã Huân biết đứa trẻ này là người có chính kiến, nên không nói thêm nữa, chỉ bảo: "Vậy thì tốt, làm phiền cháu rồi. Chú sẽ thường xuyên ghé qua, có gì cần cứ nói với chú."
"Vâng, cảm ơn chú."
Lâm Tụng An cảm nhận được xe đang dần dừng lại, anh dụi đầu lên vai Đàm Ninh rồi tỉnh dậy.
"Xuống xe thôi," Đàm Ninh vỗ nhẹ tay anh, "Về nhà rồi."
Vừa dứt lời, Đàm Ninh bỗng chột dạ, cậu chưa được ba mẹ anh công nhận, sao lại dám gọi nhà của Lâm Tụng An là "nhà" trước mặt Lâm Dã Huân, như thế thật quá phận.
Nhưng Lâm Tụng An khẽ cười bên tai cậu, còn cố tình nâng giọng nói: "Ừ, về nhà rồi."
Giống như đang chống lưng cho cậu.
Đàm Ninh mím môi, vành tai đỏ bừng.
Lâm Dã Huân cũng không phá vỡ bầu không khí ngầm giữa hai đứa trẻ, cúi đầu liếc điện thoại rồi nói: "Muộn rồi, về tắm rửa, ngủ sớm một chút."
"Biết rồi." Lâm Tụng An chuẩn bị xuống xe.
Lâm Dã Huân dặn dò thêm: "Dạo này đừng đến chỗ đông người."
Đàm Ninh cụp mắt. Dù là một beta không hiểu rõ về pheromone, cậu cũng nghe ra được ẩn ý trong lời ông: Lâm Tụng An từng bị pheromone của một omega dẫn ph*t t*nh, trải qua cảm giác đó một lần rồi thì rất khó quên. Mà cơ thể con người thì luôn hướng tới kh*** c*m, nếu sau này vô tình gặp một omega có độ tương thích cao, anh rất dễ lại bị kích phát lần nữa.
Đàm Ninh thầm nghĩ: Nếu có thể nhốt anh ấy ở nhà thì tốt biết mấy.
"Ba, cảm ơn ba thời gian qua."
"Cảm ơn gì chứ?"
"Vì đã chăm sóc và an ủi mẹ. Nhìn hai người bây giờ như vậy, con thật sự rất vui."
Lâm Dã Huân chỉ mỉm cười, không nói gì thêm.
Vừa xuống xe, Lâm Tụng An đã nắm lấy tay Đàm Ninh. Đàm Ninh không quên cúi người đóng cửa, nói: "Tạm biệt chú."
Xe của Lâm Dã Huân đi rồi, Lâm Tụng An liền ôm chặt Đàm Ninh, giọng càu nhàu: "Sao em nói chuyện với ba anh thì ngoan ngoãn vậy, còn với anh thì hung dữ thế?"
Đàm Ninh vốn định phản bác "Em đâu có hung dữ", nhưng chợt nhớ lại trong khách sạn vừa rồi, cậu đã nổi điên đánh anh, còn đá nữa.
Rõ ràng Lâm Tụng An mới là người bị hại.
Đàm Ninh thật sự không có tư cách phản bác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!