"Không nấu cơm đâu, chỉ có mì nước hầm gà thôi, ăn không?" Đàm Ninh hỏi.
"Tất nhiên là ăn rồi."
Đừng nói là mì, giờ nếu Đàm Ninh bảo Lâm Tụng An uống hết bát canh gà nóng hổi này trong một hơi, anh cũng sẽ không do dự.
Đàm Ninh mở nắp nồi: "Lâm Kỳ nói anh không thích ăn mì."
"Không có đâu, đừng nghe nó nói vớ vẩn. Ninh Ninh làm gì anh cũng thích hết, mì nước hầm gà ngon, mì xào dưa cải với thịt cũng ngon, cả bánh rau em làm cũng ngon," Lâm Tụng An ôm lấy Đàm Ninh, giọng dính như keo: "Ninh Ninh sao mà giỏi thế chứ?"
Đàm Ninh chưa kịp húp một ngụm canh đã thấy ngấy, gắng sức đẩy Lâm Tụng An ra: "Lâm Tụng An, anh bình thường lại chút đi."
"Em mặc như đầu bếp nhỏ thế này, bảo anh sao bình thường nổi?"
Đàm Ninh không hiểu, mặc như thế này thì sao chứ? Cậu thấy Lâm Tụng An có vẻ đang hưng phấn quá mức một cách kỳ lạ. Rõ ràng trên người cậu toàn mùi dầu mỡ từ bếp, vậy mà trông Lâm Tụng An cứ như muốn ăn cậu ngay trong bếp.
Cuối cùng cũng đẩy được Lâm Tụng An ra, Đàm Ninh nhanh chóng xào một đĩa rau, bữa tối cuối cùng cũng được dọn ra.
Lâm Tụng An lấy một chai rượu vang: "Uống chút không?"
Đàm Ninh nghĩ: Ăn mì nước hầm gà mà uống rượu vang nghe có vẻ hơi kỳ. Nhưng từ nhỏ đến giờ cậu chưa từng uống rượu, dù là rượu vang, rượu trắng hay rượu hoa quả nên cũng hơi tò mò, gật đầu: "Được."
Hai bát mì gà nóng hổi, một đĩa rau xào, hai ly rượu vang.
Lâm Tụng An cụng ly với Đàm Ninh, tiếng chạm ly vang lên trong trẻo, dư âm lan nhẹ, chất rượu màu đỏ sẫm trong ly khẽ sóng sánh mang theo mùi anh đào.
"Hôm nay Diệp Linh đến tìm em hả." Lâm Tụng An thấy thời cơ thích hợp, liền dò hỏi.
Đàm Ninh vẻ mặt điềm nhiên, cắn một miếng thịt gà: "Ừm."
"Cậu ta nói gì?"
"Pheromone này nọ, mấy lời sáo rỗng thôi."
Ánh mắt Lâm Tụng An tối đi: "Xin lỗi em, Ninh Ninh, khiến em phải chịu áp lực mà lẽ ra không nên có."
Đàm Ninh lại không thấy thế, được cùng Lâm Tụng An gánh vác áp lực, cùng nhau đối mặt với mọi thứ, điều đó khiến cậu cảm thấy tốt hơn nhiều so với việc Lâm Tụng An phải gồng gánh một mình.
Cậu bình thản nói: "Cũng tạm. Em tưởng cậu ta sẽ nói nặng hơn, ai ngờ chỉ là mấy lời sáo rỗng, chẳng đau chẳng ngứa, chẳng có gì to tát."
Đàm Ninh rõ ràng mạnh mẽ hơn nhiều so với Lâm Tụng An tưởng.
Một lát sau, Đàm Ninh bất chợt lên tiếng: "Lâm Tụng An."
"Ơi?"
"Anh đã biết hoàn cảnh gia đình em từ lâu rồi phải không?"
Lâm Tụng An ngẩn ra, nhất thời không biết trả lời sao.
Đàm Ninh chợt nhận ra điều này sau khi Diệp Linh rời đi. Nếu Diệp Linh có thể dễ dàng nói ra chuyện "ông ngoại bảy mươi tuổi, mẹ tái hôn", thì chuyện Lâm Tụng An từng tìm hiểu về gia đình cậu cũng hoàn toàn có khả năng.
"Anh từng điều tra đúng không?"
Lâm Tụng An thành thật: "Không hẳn là điều tra, chỉ nhờ người tìm hiểu một chút, không có ác ý gì."
"Lần đầu nghe về nguyên nhân cái chết của ba em, cảm giác thế nào? Có thấy không tin nổi không?" tay trái Đàm Ninh cầm thìa, tay phải dùng đũa gắp mì bỏ vào thìa, thổi cho nguội rồi khẽ cười tự giễu: "Đúng là có chút kịch tính nhỉ."
"Bây giờ em còn thường xuyên nhớ lại cảnh đó không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!