Đàm Ninh đang ở trong thư viện chuẩn bị sẵn bài báo cáo môn Luật – Kinh tế của học kỳ sau. Hai hôm nay cậu vẫn đang nghiên cứu đề tài, vừa mới có chút manh mối, nên đã tận dụng nguồn cơ sở dữ liệu quốc tế miễn phí của trường, tải về một đống tư liệu bằng tiếng Anh.
Đàm Ninh không bị cận nhưng có chứng loạn thị, nên không thích nhìn màn hình điện tử. Cậu thích đọc bản in hơn, cậu đã sao chép tài liệu vào USB để đem đi in. Vừa định đứng dậy thì có người bước tới ngồi bên cạnh.
Là Diệp Linh.
Nói Diệp Linh trông như búp bê cũng không quá lời, tóc xoăn nhẹ, khuôn mặt còn chút béo bầu bĩnh, đôi mắt tròn xoe. Dù cậu ta đang trừng mắt nhìn Đàm Ninh dữ dằn, nhưng lại không khiến người khác thấy sợ.
"Nói chuyện chút?"
Đàm Ninh đặt USB xuống, gập máy tính lại rồi đi theo Diệp Linh ra khỏi thư viện.
"Tôi nghĩ mãi cũng không hiểu nổi vì sao anh ấy lại chọn một beta. Xung quanh tôi còn chẳng có mấy beta." Diệp Linh xoay người lại, nhìn chằm chằm Đàm Ninh: "Cậu tưởng mình thông minh lắm à? Dính vào người thừa kế tương lai của tập đoàn Thiên Hà là sẽ yên ổn mãi sao? Chưa nói tới bà mẹ cứng đầu của anh ấy, chỉ riêng việc anh ấy là alpha cấp 9, sau này cậu sẽ không dễ sống đâu."
Đàm Ninh không nói gì.
Diệp Linh tiếp tục trút giận: "Đừng bày ra cái vẻ chính thất cao cao tại thượng, như thể tôi là kẻ chọc cười. Sau chuyện này, cậu nghĩ tôi còn thích anh ấy sao?"
Đàm Ninh nhún vai: "Vậy cậu đến tìm tôi để nói gì?"
"Tôi muốn thấy hai người chia tay."
"Việc đó mang lại lợi ích gì cho cậu?"
"Không có. Dù hai người có chia tay, anh ấy cũng không đến với tôi. Nhưng tôi chỉ muốn làm hai người khó chịu."
Đàm Ninh nhìn đi chỗ khác.
"Tôi đã thích anh ấy nhiều năm, cậu đừng tưởng anh ấy là kiểu người quân tử, ôn hòa, sáng như trăng như gió. Anh ấy không phải thế. Anh ấy rất giỏi giấu giếm và tính toán."
Trong lòng Đàm Ninh thầm gật đầu đồng ý.
Lâm Tụng An đúng là có hai mặt hoàn toàn khác nhau, cảm giác áp lực bẩm sinh và cách anh nũng nịu trước mặt Đàm Ninh không hề mâu thuẫn.
"Ba tôi vẫn luôn nói cha con nhà họ Lâm đều là cáo đội lốt người. Cậu đừng tưởng mình vớ được món hời."
Đàm Ninh thở dài. Cậu thực sự không giỏi đối phó với kiểu tình địch hung hăng như thế, chỉ có thể chân thành nói: "Ngay cả mẹ anh ấy còn không thể chia rẽ được chúng tôi, thì cậu càng không thể."
"Tôi—" Diệp Linh nghẹn lời.
Cậu ta vừa nghe chính miệng Lâm Tụng An nói câu này.
Vì bị áp chế bởi pheromone của một alpha cấp cao, cậu không thể nổi giận trước mặt Lâm Tụng An, nên đành trút giận lên người Đàm Ninh. Cậu chỉ tay vào mặt Đàm Ninh: "Đừng đắc ý quá sớm. Cậu tưởng mẹ Lâm Tụng An sẽ dễ dàng buông tha sao? Một khi bà ấy thực sự ra tay, cả ban lãnh đạo Thiên Hà cũng không dám lên tiếng. Bà ta bây giờ vẫn đang ngày ba lần gọi điện cho nhà họ Nghiêm đấy!"
Diệp Linh cười khẩy: "Cậu vui vẻ không được bao lâu đâu."
Vừa dứt lời thì Hà Thanh Duệ chạy đến, thấy Đàm Ninh đang ở thế yếu, liền chắn trước mặt cậu: "Cậu làm gì đấy? Muốn đánh nhau à?"
Diệp Linh bĩu môi: "Lại thêm một beta nữa, đúng là ngưu tầm ngưu mã tầm mã."
"Muốn ăn đòn à? Mẹ cậu không dạy cậu cách cư xử à?"
Hai người đúng kiểu đụng là nổ, Đàm Ninh phải kéo tay Hà Thanh Duệ lại, bất đắc dĩ nói: "Cảm ơn đã nhắc nhở, nhưng tôi đã chuẩn bị sẵn sàng rồi."
Diệp Linh thấy buồn cười: "Chuẩn bị cái gì? Một ông ngoại bảy mươi hay người mẹ từng tái hôn của cậu à?"
Những người này cứ coi thường quyền riêng tư của người khác, Đàm Ninh có chút tức giận, nhưng vẫn giữ bình tĩnh: "Chuẩn bị bằng tấm chân tình của Lâm Tụng An, và bằng lời hứa của anh ấy với tôi."
Sắc mặt Diệp Linh thay đổi, cười lạnh: "Vô dụng thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!