Trước đây, mỗi lần nhìn thấy các cặp đôi trong trường nắm tay nhau, Đàm Ninh lại nghĩ đến mối quan hệ bạn giường giữa mình và Lâm Tụng An, thỉnh thoảng cũng thấy ghen tị. Nhưng giờ thì hoàn toàn không còn nữa.
Chỉ một đoạn đường trăm mét, cậu đã hất tay Lâm Tụng An đến mười lần. Cuối cùng không chịu nổi nữa, cậu dừng lại, đối mặt với khuôn mặt tươi cười của Lâm Tụng An, vậy mà chẳng nói nổi một câu nặng lời.
"Anh tưởng là nguy cơ qua rồi sao?"
"Không mà."
"Mẹ anh vẫn chưa đồng ý, Diệp Linh chắc chắn sẽ trả thù, rõ ràng chưa có gì được giải quyết cả, anh cười cái gì?!"
Vừa dứt lời, có hai người đi ngang qua vừa quay đầu nhìn bọn họ, vì quá chú ý mà vấp phải mép vỉa hè rồi ngã sóng soài.
Đàm Ninh: "……"
Lâm Tụng An khoác vai Đàm Ninh đi tiếp: "Tuy còn rất nhiều chuyện chưa giải quyết, nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục mà, mèo con, đừng cau có nữa."
"Chuyện của Nghiêm Tri Dư là anh cố ý tiết lộ cho Diệp Linh biết à?"
"Ừ."
Đàm Ninh dừng lại, cười lạnh: "Không hổ là alpha cấp 9, anh thật biết rõ lợi thế của mình ở đâu."
Lâm Tụng An xưa nay luôn rõ ràng về tình cảm của người khác dành cho mình.
"Ghen rồi?"
"Hừ."
Ý cười trong mắt Lâm Tụng An càng đậm: "Diệp Linh chỉ là một đứa trẻ ấu trĩ và tùy hứng thôi, nhưng chính cái tính đó mới có thể phá vỡ cục diện hiện tại. Không còn cách nào khác."
"Cậu ấy nói rồi, sẽ bắt chúng ta phải trả giá."
Lâm Tụng An im lặng một lúc, rồi nói: "Chắc không đến mức đó đâu. Dựa vào hiểu biết của anh về cậu ta, giờ cậu ta chắc đang đập nát mấy tấm ảnh chụp chung của anh với cậu ta, rồi bất cứ thứ gì liên quan đến anh. Sau đó… chắc ngày mai cậu ta sẽ đến tìm anh, dọa nạt rồi dụ dỗ. Khi thấy vô ích, cậu ta sẽ tìm đến em."
Đàm Ninh thở dài.
"Đến lúc đó Ninh Ninh phải kiên cường đấy nhé."
"Liên quan gì tới em? Là anh tự gây ra đấy."
Đàm Ninh âm thầm lầm bầm trong lòng: Còn nói là hiểu rõ cậu ta lắm, hiểu rõ đến đâu cơ chứ? Cái gì mà thanh mai trúc mã, chán chết đi được, chỉ là lớn lên cùng nhau thôi mà, nghe mờ ám muốn chết.
Đàm Ninh tăng tốc bước đi, Lâm Tụng An vội vàng đuổi theo, thò ngón tay vào giữa những ngón tay đang siết chặt của Đàm Ninh, đan tay vào nhau.
Cuối cùng vẫn là nắm tay.
Gió thổi ào qua rặng cây, làm tóc Đàm Ninh bay tán loạn, cậu đưa tay còn lại lên vuốt lại tóc, nghiêng đầu thấy Lâm Tụng An đang nhìn mình chăm chú.
Lâm Tụng An cười rạng rỡ: "Từng nghĩ đến rất nhiều lần, được cùng em đi dạo thế này trong khuôn viên trường."
Đàm Ninh hơi lúng túng quay mặt đi, muốn rút tay ra: "Buông tay ra."
"Trả lời anh đi, mèo con, chúng ta quay lại nhé."
"Ai thèm nói chuyện với anh? Ai từng yêu đương với anh?" Đàm Ninh trưng ra vẻ mặt lạnh tanh, lầm bầm: "Không hiểu anh đang nói cái gì."
"Không hiểu à?" Lâm Tụng An dường như chẳng lấy làm lạ trước phản ứng này, mỉm cười: "Vậy để anh giúp em nhớ lại. Tháng ba hai năm trước, lần đầu tiên chúng ta gặp nhau ở nhà Lâm Kỳ. Rồi không lâu sau, Đàm Tiểu Miêu bắt đầu quyến rũ anh, cố tình trì hoãn giờ học phụ đạo của Lâm Kỳ để có cớ gặp anh. Sau đó lại rủ anh đi xem phim, rồi còn lợi dụng hôm trời mưa to, mắc kẹt trong xe anh, cuối cùng về nhà anh, rồi mặc đồ của anh—"
Đàm Ninh vội lấy tay bịt miệng anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!