Chương 4: (Vô Đề)

Hôm sau, chuyện Lôi Hãn gian lận thi cử bị thông báo toàn trường, nhưng hình phạt nhẹ hơn Đàm Ninh tưởng, cậu ta chỉ bị hủy kết quả môn đó, không bị ghi vào hồ sơ cá nhân, cũng không bị đuổi học.

Có lẽ là nhờ Lâm Tụng An giúp đỡ, nếu không thì lá thư tố cáo kia sớm đã rơi vào quên lãng.

Đàm Ninh không ngờ Lâm Tụng An lại đứng về phía mình, ngồi ở thư viện, ngón tay gõ nhẹ lên sách học, lần đầu tiên cậu mất tập trung, liên tục thất thần.

Chọn cậu, cũng không quá bất ngờ.

Hôm qua Lâm Tụng An đã nói sẽ xử lý. Đàm Ninh tưởng anh chỉ sẽ bảo Lôi Hãn đến xin lỗi, không ngờ anh không bác bỏ hành động của cậu, cũng không vứt lá thư tố cáo kia vào sọt rác.

Lôi Hãn thật sự đã bị phạt.

Một cô gái định ngồi vào chỗ bên cạnh Đàm Ninh, thấy sắc mặt cậu vui vẻ thì thở phào nhẹ nhõm, rón rén đặt ba lô xuống rồi ngồi xuống.

Đàm Ninh vô thức kéo sách lại gần mình hơn. Cô gái tưởng cậu không thích người ngồi cạnh, ngập ngừng rồi quyết định đổi chỗ khác.

Đàm Ninh không biết cô bạn ấy đang nghĩ gì, bởi vì đột nhiên có xôn xao ở cửa tầng 2 của thư viện.

Mọi người đều quay đầu nhìn.

Màn hình điện tử ở cửa ra vào đã cập nhật bảng thông báo mới, nội dung là: "Học viện Thương Mại và Học viện Luật hợp tác xây dựng cơ sở đào tạo nhân tài chuyên ngành Quản trị Luật – Kinh." Trong hình minh họa phía dưới ngoài lãnh đạo trường và lãnh đạo học viện, còn có cả Lâm Tụng An, rõ ràng là chụp sau khi Đàm Ninh đã rời khỏi.

Đàm Ninh nhìn dòng chữ đó, vì tò mò liền mở lại phần tin nhắn trong nhóm lớp, đọc kỹ nội dung chi tiết.

Hóa ra hội nghị đó còn quan trọng và thiết thực hơn những gì Đàm Ninh tưởng. Hai học viện không chỉ sẽ mời chuyên gia liên quan mở các khóa học mô phỏng tình huống trong quản trị luật – kinh doanh, mà những sinh viên thể hiện xuất sắc còn có cơ hội nhận được học bổng du học toàn phần.

Du học toàn phần?

Điều đó lập tức khơi dậy sự hứng thú của Đàm Ninh.

Cậu xem lại thời khóa biểu học kỳ này của mình, thấy vẫn còn khá dư dả thời gian, liền tìm lớp trưởng trong nhóm và nhắn riêng bày tỏ nguyện vọng muốn đăng ký tham gia. Lớp trưởng không ngờ Đàm Ninh lại chủ động đăng ký, ngạc nhiên đến khó tin, nhắn lại: "Cậu thật sự muốn tham gia à? Cái dự án này sau này sẽ có nhiều hoạt động tập thể đấy, còn phải thường xuyên đến các doanh nghiệp tham quan nữa, mà rất chiếm thời gian ngoài giờ học đó."

Dù lớp trưởng xác nhận đi xác nhận lại, Đàm Ninh chỉ đơn giản trả lời một chữ: "Ừ."

Sau khi đăng ký, Đàm Ninh liền thu dọn sách vở đến Học viện Luật học tiếp.

Một quyết định không lớn không nhỏ, như cơn gió nhẹ làm rung cánh hoa đầu cành, rơi nhẹ xuống mặt nước, tạo nên một vòng sóng nhỏ rồi nhanh chóng tan biến.

Đàm Ninh cũng nhanh chóng quên mất chuyện này.

Mãi đến một tháng sau, khi vừa làm xong bài nghe tiếng Anh, tháo tai nghe xuống, cậu cầm điện thoại thì phát hiện mình đã bị kéo vào một nhóm có tên: "Cơ sở đào tạo thanh niên sáng tạo ngành Quản trị Luật – Kinh".

Thông báo trong nhóm viết: "Các bạn học, tối nay sẽ có buổi học chuyên đề về các tình huống dân sự trong luật – kinh doanh, bắt đầu lúc 6h30 tại phòng 314 Học viện Thương Mại. Giảng viên: Dương Bỉnh Khai, nguyên Phó Viện trưởng Học viện Luật Đại học Thanh Giang."

Đàm Ninh ghi nhớ thời gian.

Lúc 6 giờ 20, cậu đến đúng giờ tại phòng học 314 của Học viện Thương Mại. Đây là lần thứ hai cậu đến học viện này, rõ ràng đã quen thuộc hơn nhiều, tìm đường cũng nhanh hơn. Chỉ là hơi xui xẻo, cậu lại đẩy cửa trước bước vào, và ngay khi vừa vào, đã cảm thấy bầu không khí trong lớp ngưng đọng.

Tiếng ồn ào lập tức nhỏ lại.

Mọi người mắt tròn mắt dẹt, nghi ngờ liệu Đàm Ninh có đi nhầm lớp không, nhưng cậu bình thản bước vào, đóng cửa lại và ngồi ngay vị trí chính giữa hàng ghế đầu tiên.

"Sao cậu ta lại đến đây? Không phải bình thường chẳng bao giờ tham gia hoạt động tập thể sao?"

"Chắc là vì có tính điểm học phần chứ gì?"

"Nếu cậu ta thật sự quan tâm đến điểm thì tại sao trước đây chưa bao giờ tham gia hoạt động lớp? Nghe nói cậu ta định lấy học bổng nghiên cứu sinh nhờ vào GPA đấy."

"Thật hết biết, tại sao cậu ta lại tham gia chứ? Nghe nói sau này còn có bài tập nhóm chia ngẫu nhiên nữa, cầu trời đừng chia nhóm với mình!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!