Trong mơ như thể rơi xuống từ đài cao, Lâm Tụng An giật mình tỉnh giấc lúc rạng sáng, hơi thở chưa kịp điều hòa thì đã phát hiện bên gối trống trơn.
Không có ai trong lòng, Đàm Ninh không còn ở đó.
Lâm Tụng An lập tức tỉnh táo, gọi một tiếng "Ninh Ninh", không có tiếng đáp, anh vội vàng xuống giường, đi ra khỏi phòng ngủ nhìn quanh.
May mà ngoài ban công vẫn có bóng người.
Lâm Tụng An bước nhanh tới, thấy Đàm Ninh đang ngồi co chân trên chiếc ghế mây, ngẩng đầu, trong tay cầm một sợi dây chuyền lấp lánh bạc, soi kỹ dưới ánh sáng nhợt nhạt của buổi sớm.
Lâm Tụng An lập tức ôm chặt lấy cậu "Em làm anh sợ muốn chết, Ninh Ninh." Giọng anh run rẩy.
"Anh tưởng em đã đi rồi à?"
Lâm Tụng An vùi mặt vào ngực Đàm Ninh, thở phào một hơi thật dài.
Đàm Ninh xoa tóc anh, cảm thấy buồn cười: "Em có thể đi đâu được chứ? Em còn chưa tốt nghiệp mà, ngốc."
Lâm Tụng An cũng thấy mình lo sợ thật buồn cười, khẽ bật cười, rồi nằm đè lên người Đàm Ninh, "Phải rồi, Ninh Ninh còn một năm học nữa, sau đó sẽ ra nước ngoài. Em định du học nước nào?"
"Không biết nữa, có lẽ là Anh. Cụ thể còn phải xem chương trình liên kết của khoa Luật – Kinh tế gửi em đến đâu."
"Được."
"Còn anh? Anh định đi Đức đúng không?"
Vì Nghiêm Tri Dư đang du học ở Đức, nên Phương Cẩn muốn Lâm Tụng An cũng sang đó.
"Lâm Kỳ cái gì cũng kể cho em hết nhỉ?"
Đàm Ninh khẽ cong khóe môi. Lâm Tụng An đổi tư thế, gối đầu lên chân Đàm Ninh, cậu liền thả chân xuống cho anh gối, Lâm Tụng An nói: "Anh sẽ không đi đâu hết, cứ theo tiến trình hiện tại, tiếp nhận công việc ở Thiên Hà, tạo dựng thành tựu, có sự nghiệp riêng, rồi chờ em trở về nước. Khi đó anh sẽ mời luật sư Đàm làm cố vấn pháp lý cho Thiên Hà, luật sư Đàm có đồng ý không?"
"Làm gì có ai mới tốt nghiệp mà được làm cố vấn pháp lý cho công ty niêm yết."
Đàm Ninh vừa nói vừa vò tóc Lâm Tụng An.
"Anh nói có thì sẽ có."
"Anh giống hệt công tử nhà giàu phá gia chi tử."
Lâm Tụng An khẽ cười, lật người ôm lấy eo Đàm Ninh.
Anh nói: "Ninh Ninh cứ đi đúng quỹ đạo cuộc đời của mình, đừng bị bất cứ ai ảnh hưởng."
Đàm Ninh bất chợt nhớ tới hôm đó dưới ký túc xá, câu nói của Hà Thanh Duệ: "Trời ơi, Đàm Ninh, cậu đang có năm 21 tuổi rất tuyệt vời đấy."
Cho dù không có Lâm Tụng An, tuổi 21 của cậu vẫn rất tốt, đủ cố gắng, đủ xuất sắc. Chỉ là sự xuất hiện của Lâm Tụng An khiến hai năm này trở nên đặc biệt, mãi mãi đáng để hồi tưởng.
"Cái gì đây?"
Lâm Tụng An thấy sợi dây chuyền trong tay Đàm Ninh.
Đàm Ninh định giấu đi, nhưng lại bị Lâm Tụng An nắm lấy tay, "Cái gì vậy? Mua tối hôm qua à? Sao anh không thấy em mua lúc nào?"
Đàm Ninh buông tay, để sợi dây chuyền rơi vào lòng bàn tay Lâm Tụng An.
Cậu định mở miệng phủ nhận, nhưng lời đến miệng lại vòng qua một vòng, rồi nuốt trở vào.
Một lúc lâu sau, cậu khẽ nói: "Quà sinh nhật năm trước."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!