Lâm Tụng An tìm Đàm Ninh giữa biển người.
Thực ra Đàm Ninh không ở xa, nhưng trong khoảnh khắc đó, Lâm Tụng An lại không tìm thấy cậu, chỉ thấy những dải lụa đỏ bay theo gió, những người cầu nguyện đầy thành kính thay nhau tới, còn Lâm Tụng An đứng lặng tại chỗ, xung quanh hỗn loạn như một chiếc đèn kéo quân.
Rất lâu sau, Đàm Ninh mới bước ra.
Lâm Tụng An vẫn đứng yên, cho đến khi Đàm Ninh đến trước mặt anh, nghiêng đầu hỏi đầy nghi hoặc: "Sao vậy?"
Lâm Tụng An như bừng tỉnh, mỉm cười với Đàm Ninh, rồi dang tay ôm chầm lấy cậu, Đàm Ninh bị buộc phải vùi mặt vào vai anh, ngửi thấy mùi hương nhang còn vương trên người anh.
Đàm Ninh tưởng rằng Lâm Tụng An sẽ hỏi cậu đã cầu gì khi quay lại, trong lòng vẫn còn đang giằng co giữa việc không thể nói dối trước cây cầu nguyện và không muốn nói thật với Lâm Tụng An, nhưng Lâm Tụng An lại không hỏi, như thể trong lòng bỗng dưng có tâm sự, bàn tay nhẹ nhàng vuốt lưng Đàm Ninh, rồi nói: "Ninh Ninh, đi thôi."
Đàm Ninh vừa đi vừa ngoái đầu nhìn cây cầu nguyện kia.
Trên cây treo đầy những tấm thẻ gỗ đỏ, gần như không thấy lá xanh, người đến cầu nguyện quá nhiều, điều ước quá nặng nề.
Lời thỉnh cầu của cậu, liệu có được nghe thấy?
Họ men theo con đường cũ quay trở lại.
Lâm Tụng An vẫn luôn nắm tay Đàm Ninh, đầu ngón tay chạm đầu ngón tay, Đàm Ninh cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ, liền khẽ co các ngón tay lại, giả vờ như muốn rút tay về, Lâm Tụng An theo phản xạ lập tức nắm chặt lấy tay cậu.
Lòng bàn tay rộng lớn áp trọn lấy tay Đàm Ninh, mang theo hơi ấm.
Lâm Tụng An khẽ siết lấy tay cậu.
Dọc đường có một dãy quán bar, các loại nhạc nhanh nhạc chậm hòa vào nhau, nhưng nghe không hề lộn xộn. Đàm Ninh nghe được vài câu hát khiến trái tim cậu khẽ rung động, nên dừng bước.
Lâm Tụng An liền dắt cậu bước vào.
Người bên trong cũng khá đông, Lâm Tụng An vừa bước vào đã bị để ý. Mấy omega nhỏ nhắn ăn mặc hở hang nhân lúc nhạc chậm lắc lư thì cố tình chen lại gần Lâm Tụng An, anh nhíu mày, ôm Đàm Ninh sát vào lòng.
Ở trường, thân phận của Lâm Tụng An ai cũng biết, dù có tò mò hay ngưỡng mộ cũng không ai dám đến gần. Nhưng tại quán bar xa lạ này, sự xuất hiện của anh lập tức gây nên sự náo động dữ dội.
Tiếng người dần tắt, chỉ còn âm nhạc.
Một omega ngà ngà say loạng choạng bước đến, xé bỏ miếng dán ức chế sau cổ, ánh mắt mơ màng nhìn chằm chằm vào Lâm Tụng An.
Đàm Ninh chưa từng trực tiếp cảm nhận được sức mạnh của pheromone như vậy.
Vì không thể thấu cảm, nên với cậu, pheromone giống như một loại bệnh, nhất là khi chứng kiến Lâm Tụng An trong kỳ mẫn cảm đau đớn và mất kiểm soát, cậu lại càng cảm thấy pheromone chỉ là thứ vô dụng, chỉ khiến con người thêm thống khổ.
Nhưng lúc này ánh mắt của những omega nhìn Lâm Tụng An lại tràn đầy h*m m**n và bị hấp dẫn.
Đàm Ninh cảm thấy một nỗi sợ hãi đang nhấn chìm mình.
Lâm Tụng An đã ra ngoài quá lâu, miếng dán ức chế sau cổ chỉ có tác dụng trong mười hai tiếng, huống chi vừa rồi ở bãi biển còn dính nước.
Đàm Ninh bấy giờ mới phản ứng lại, sắc mặt lạnh xuống, ánh mắt đầy giận dữ nhìn đám omega kia. Nhưng mấy omega đã bị men say làm tê liệt ý thức, lại bị mùi pheromone lảng vảng k*ch th*ch, chẳng còn biết đến đạo đức hay xấu hổ. Ánh mắt họ nhìn Lâm Tụng An đầy thèm khát, cứ như nếu không có Đàm Ninh ở đó, họ sẽ nhào tới ngay lập tức.
Lâm Tụng An cúi đầu nói bên tai cậu: "Ninh Ninh, chúng ta đi khỏi đây nhé."
Đàm Ninh nắm lấy tay cậu, kéo đi luôn.
Cậu không nói lời nào, cứ nắm chặt cổ tay Lâm Tụng An kéo đi, cho đến khi anh nhẹ nhàng nhắc nhở: "Ninh Ninh, em đi sai hướng rồi."
Đàm Ninh lập tức dừng lại.
Lâm Tụng An định dỗ cậu, thì Đàm Ninh đã bắt đầu nổi giận: "Anh ra ngoài sao chỉ mang theo một miếng dán ức chế?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!