Đàm Ninh hồi tưởng lại một chút.
Trong ba tiếng vừa rồi, cậu đã nói mười lần "chỉ là bạn bình thường", mười lăm lần "không nhớ cậu ta tên gì", đến cuối cùng Đàm Ninh cũng bắt đầu rối trí.
Anh trai Hà Thanh Duệ tên gì ấy nhỉ?
Thật sự không nhớ nổi nữa.
Đàm Ninh bị làm cho choáng váng, còn thủ phạm thì mãn nguyện vô cùng. Lâm Tụng An luôn mượn cớ kỳ mẫn cảm để làm ra vẻ tội nghiệp hoặc tệ hại, ngày càng quá đáng.
Đàm Ninh không còn sức chống cự, chỉ có thể thuận theo.
Cậu cảm thấy Lâm Tụng An đang đắp chăn cho mình, bên tai là tiếng sột soạt không ngừng, cậu mệt mỏi mở mắt ra, đập vào mắt là khóe môi cong lên của Lâm Tụng An.
Lâu rồi không thấy anh như vậy.
Đàm Ninh luôn nhớ lại hôm đó trong phòng trực, Lâm Tụng An mắt đỏ hoe hỏi "Có phải em rất thất vọng về anh không", giống như rất lâu trước đó, anh từng cầu xin cậu đừng chia tay. Cậu không chịu nổi vẻ bất lực đó của Lâm Tụng An, trằn trọc mãi không ngủ được. Lâm Tụng An không nên như thế.
Nhưng bây giờ, Lâm Tụng An đang cười.
Đàm Ninh cảm thấy ba tiếng đồng hồ vừa rồi, dù mệt mỏi cũng xứng đáng.
Lâm Tụng An nằm nghiêng bên cạnh, trông rất hài lòng, dáng vẻ thư thái và vui vẻ. Tay anh khoác lên người Đàm Ninh, lúc thì v**t v* lưng cậu, lúc thì véo nhẹ eo.
Đàm Ninh như một con mèo bông khiến anh yêu không buông tay được.
Ban đầu cậu vẫn còn trong trạng thái nửa ngủ nửa tỉnh, nhưng chẳng mấy chốc đã bị Lâm Tụng An đụng chạm đến phát bực, cau mày trở mình. Lâm Tụng An lập tức dính sát lại.
Dính chặt như thế khiến Đàm Ninh càng khó chịu.
Lâm Tụng An ngoan ngoãn xin lỗi: "Anh cũng không muốn thế đâu, Ninh Ninh, cách lần cuối cùng cũng đã nửa tiếng rồi mà."
Đàm Ninh: "…"
Cậu đẩy tay anh, muốn rời xa một chút, nhưng tay Lâm Tụng An như đúc bằng sắt, khiến cậu chỉ có thể bất lực nhấc chân lên theo sự khống chế của anh.
Da chạm vào da, chạm một cái là cháy. Cuối cùng Đàm Ninh bị Lâm Tụng An bế vào phòng tắm, sau khi tắm sạch toàn thân, cậu mặc áo choàng chui vào chăn, Lâm Tụng An lại dán sát vào.
Đàm Ninh thở dài.
Cậu không chịu nổi dáng vẻ bám dính này của anh.
Lâm Tụng An quay người lấy gì đó, Đàm Ninh thấy lạnh, định kéo chăn lên, thì thấy anh cầm điện thoại. Anh hỏi: "Cần chuyển tiền không?"
Anh đang vòng vo thử lòng.
Giống như lúc trước, Đàm Ninh dùng lọ chiết xuất pheromone của omega để thử anh.
Anh mở màn hình WeChat, vào khung trò chuyện với Đàm Ninh, trong phần chuyển khoản nhập "2000", rồi đưa điện thoại cho Đàm Ninh, như thể chờ cậu phán quyết.
Đàm Ninh lạnh lùng liếc anh một cái, trước tiên thoát khỏi trang chuyển tiền, rồi lướt đến tài khoản có tên "Tri Dự".
Khung chat vẫn trống trơn, vẫn dừng ở dòng: "Tôi đã chấp nhận lời mời kết bạn của bạn, giờ chúng ta có thể bắt đầu trò chuyện rồi."
Lâm Tụng An tỏ vẻ lập công, véo nhẹ eo cậu.
Ngay lúc Lâm Tụng An nghĩ Đàm Ninh kiểm tra xong hài lòng, cuối cùng cũng sẽ buông bỏ khúc mắc và hoàn toàn đón nhận anh, thì Đàm Ninh đã quay lại khung trò chuyện của mình, mở mục chuyển khoản, nhập sáu chữ số mật khẩu và chuyển tiền cho chính mình.
Lâm Tụng An sững người, rồi cắn một cái lên vai cậu: "Em cứ chọc anh tức chết đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!