Chương 34: (Vô Đề)

Lâm Tụng An cảm nhận được cơ thể của Đàm Ninh không kháng cự, nhưng ánh trăng chiếu qua cửa kính phản chiếu ánh mắt lạnh lùng của cậu.

Anh dừng lại, rời môi ra.

"Tại sao em chưa từng cười với anh?"

Đàm Ninh ngẩng lên nhìn anh, Lâm Tụng An dùng ngón tay ấn nhẹ vào khóe môi Đàm Ninh, khẽ kéo sang hai bên: "Ninh Ninh, sao em không thể cho anh một chút sắc mặt dễ chịu chứ?"

"Cái gì gọi là sắc mặt dễ chịu?"

"Để anh cảm nhận được em cũng thích anh."

"Rồi sau đó đợi mẹ anh chia rẽ chúng ta à?"

Sắc mặt Lâm Tụng An thay đổi đột ngột, anh lập tức buông Đàm Ninh ra, lùi lại một bước, "Xin lỗi."

Lại là căn phòng trực ban nhỏ hẹp của câu lạc bộ, Đàm Ninh lần theo công tắc đèn trên tường, căn phòng lập tức sáng rực. Đàm Ninh kéo ghế ngồi xuống, phát hiện đây là phòng trực của Hội Tâm lý, dưới đất còn rải rác tờ rơi giới thiệu rạp chiếu phim cuối tuần của hội.

Cậu và Lâm Tụng An từng có lần đi xem phim cùng nhau, chỉ là lúc đó toàn bộ tâm trí cậu đều đặt vào người Lâm Tụng An, dùng khóe mắt liếc nhìn tay của anh, nhìn nghiêng khuôn mặt của anh. Đến khi phim kết thúc, cậu vẫn không biết bộ phim hành động ồn ào ấy nói về điều gì, mà có vẻ như Lâm Tụng An cũng chẳng biết.

Bởi vì khi phim kết thúc, trong dòng người đang ra về, Lâm Tụng An đã nắm lấy tay cậu.

Đàm Ninh ngơ ngác nhìn bàn tay bị nắm lấy, từ cánh tay đến toàn thân đều cứng đờ, tê dại, mất cảm giác.

Dạo gần đây, cậu thường xuyên nhớ lại chuyện đã qua.

Đàm Ninh nói với Lâm Tụng An: "Em đã sớm biết kỳ mẫn cảm của anh chỉ có thể giải quyết bằng cách đánh dấu hoàn toàn với một omega, cũng đã sớm biết ba anh năm xưa cũng từng ở trong hoàn cảnh giống anh, và cuối cùng đã lựa chọn thế nào."

"Nhưng anh không giống ông ấy."

"Anh có thể kiên trì được bao lâu nữa?"

"Em từng nói sẽ cho anh thời gian."

"Ừ," Đàm Ninh cúi đầu nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay Lâm Tụng An, kim bạc xoay chậm rãi trên mặt đồng hồ xanh lam, thời gian là vĩnh viễn mà dài dằng dặc, cậu cười bất lực, "Em chỉ là không biết chúng ta đang chờ đợi điều gì, một kết cục như thế nào?"

Lâm Tụng An ngồi xuống trước mặt cậu, ngẩng đầu nhìn lên.

Hai người nhìn nhau rất lâu, cuối cùng Lâm Tụng An nắm lấy tay Đàm Ninh, dùng đầu ngón tay v**t v* lòng bàn tay cậu.

"Ninh Ninh, có phải em rất thất vọng về anh không?"

Đàm Ninh lắc đầu.

Cậu thất vọng với chính mình nhiều hơn.

Cậu đã tưởng tượng vô số lần hôm đó, ở nhà Lâm Kỳ, mình chủ động bước xuống giới thiệu bản thân với mẹ Lâm Tụng An, tưởng tượng nếu mẹ anh gây khó dễ, cậu sẽ che chắn trước mặt anh, nói rằng mình không sợ gì cả, chỉ muốn được ở bên Lâm Tụng An.

Nhưng cậu không đủ dũng cảm, cậu không đủ tự tin với Lâm Tụng An, và cả với bản thân mình.

"Người đó là bạn mới của em à?"

Đàm Ninh vẫn luôn không hiểu tại sao Lâm Tụng An lại dễ ghen như vậy, rõ ràng anh trông như kiểu người nên biết cách ứng xử thoải mái trong tình cảm.

"Phải."

"Là bạn bình thường thôi sao?" Lâm Tụng An nhìn thẳng vào mắt cậu.

Đàm Ninh nghe ra được ẩn ý trong câu hỏi. Giờ đây cả hai người họ đều khao khát một lời khẳng định không chút do dự trong tình yêu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!