Từ Thanh Dương là người đầu tiên phát hiện Đàm Ninh có điều bất thường, sớm hơn cả Hà Thanh Duệ. Nhưng cậu ngại nói chuyện trực tiếp, đành thúc nhẹ Hà Thanh Duệ bằng khuỷu tay, khẽ thì thầm: "Đàm Ninh cả sáng nay cứ ngẩn ngơ suốt."
Hà Thanh Duệ liếc nhìn Đàm Ninh: "Không thấy gì mà."
"Thật mà, cậu đi hỏi cậu ấy thử đi."
Hà Thanh Duệ vừa bước lại gần thì Đàm Ninh đã đứng dậy dọn sách vở.
Cậu vội bước nhanh lại: "Cậu đi đâu vậy?"
"Gia sư."
"Hôm qua mới đi rồi mà?"
"Hôm nay vẫn còn ba tiếng nữa, sắp thi cuối kỳ rồi, phụ huynh hẹn thêm đột xuất."
"Ồ" Hà Thanh Duệ gãi đầu, thử dò hỏi: "Tâm trạng cậu vẫn ổn chứ?"
"Ổn mà, sao vậy?"
Hà Thanh Duệ cười gượng: "Không có gì, thấy cậu trông nghiêm túc quá."
Đàm Ninh nói không sao, trước khi ra cửa còn quay đầu nhắc nhở: "À đúng rồi, Thanh Duệ, nếu cậu muốn đăng ký chương trình cơ sở thực nghiệm Luật – Kinh doanh, thì tuần sau là hạn chót đấy, đừng quên."
"Ồ ồ ồ đúng rồi, cậu nhắc tớ mới nhớ." Hà Thanh Duệ vội vàng mở ghi chú trong điện thoại.
Sau khi Đàm Ninh ra ngoài, Từ Thanh Dương chống cằm nói: "Tôi nhớ là Đàm Ninh không nhận trợ cấp sinh viên nghèo mà, nhìn cậu ấy cũng đâu thiếu ăn thiếu mặc, sao lại phải cật lực kiếm tiền như vậy?"
Hà Thanh Duệ cũng trầm ngâm suy nghĩ. Theo lý thì đã có Lâm Tụng An làm bạn trai, thì có thiếu gì vài trăm tệ dạy kèm đâu? Nhưng cậu lại chợt nghĩ: kiểu yêu đương ngầm không thể công khai như vậy, lúc nào cũng có thể tan vỡ. Mọi thứ đều là bong bóng, chỉ có tiền do chính mình vất vả kiếm được mới thật sự nắm trong tay.
Hôm nay Lâm Kỳ có vẻ rất ngoan, chắc là bị Lâm Dã Thành xử lý một trận. Sau khi Đàm Ninh giảng bài xong, trước khi rời đi, Lâm Kỳ khẽ kéo tay áo cậu, thì thầm: "Thầy Đàm đừng buồn."
Đàm Ninh thấy hơi lạ, mình biểu hiện rõ ràng đến vậy sao? Hôm nay có đến hai người hỏi như thế rồi?
Thà làm bạn giường còn hơn.
Càng không ngừng tự nhủ, không yêu anh ấy, không thích, không để tâm, còn hơn là đau lòng như bây giờ.
Khi Đàm Ninh rời khỏi nhà họ Lâm, vừa hay gặp Lâm Dã Thành chuẩn bị ra ngoài. Phu nhân họ Lâm giúp chồng chỉnh lại ve áo vest rồi nói: "Thầy Đàm, thầy ngồi xe ba của Kỳ Kỳ về trường nhé, tiện đường mà."
Đàm Ninh vội từ chối: "Không cần đâu ạ."
"Không sao đâu, đừng khách sáo. Đại học A đến đây không có tàu điện trực tiếp, cứ bắt thầy vòng vèo mãi thế này, tôi cũng ngại lắm rồi."
Lâm Dã Thành cũng nói: "Đi đi, Thầy Đàm, đừng khách khí."
Đàm Ninh từ chối không được, đành lên xe của Lâm Dã Thành.
Về đến trường, Đàm Ninh đến thẳng thư viện và tình cờ gặp Hà Thanh Duệ, cậu ta vẫy tay gọi, Đàm Ninh liền đi tới.
Bên cạnh Hà Thanh Duệ là một cậu con trai lạ mặt, có vài nét giống cậu, nhưng cao hơn, đeo kính gọng đen. Hà Thanh Duệ giới thiệu: "Đây là anh tôi, Hà Thanh Minh."
Đàm Ninh gật đầu chào Hà Thanh Minh.
Hà Thanh Minh cũng đang ôn luyện cho kỳ thi IELTS, thấy Đàm Ninh lấy sách luyện viết ra, ngạc nhiên nói: "Nghe nói quyển này khá khó."
Đàm Ninh trả lời: "Cũng tạm."
Hà Thanh Minh nhìn Đàm Ninh một lúc, mỉm cười mà không nói gì thêm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!