Trịnh Ngọc đi cả đêm không về. Hôm sau, Hà Thanh Duệ dẫn Đàm Ninh đến văn phòng cố vấn, trình bày tình hình.
Vì Trịnh Ngọc là lớp trưởng lớp Luật ba, tiếp xúc với cố vấn nhiều hơn, còn chuyện Đàm Ninh có tính cách cô lập thì cả khoa đều biết. Hơn nữa, Hà Thanh Duệ lại chỉ mới chuyển đến chưa được bao lâu.
Vừa nghe nói Trịnh Ngọc bắt nạt và cô lập Đàm Ninh trong ký túc xá, cố vấn vẫn còn bán tín bán nghi.
Hà Thanh Duệ nói: "Giáo sư, không tin thì có thể hỏi Từ Thanh Dương ở cùng phòng, còn có cả những người ở phòng bên cạnh nữa. Bản chất của Trịnh Ngọc rất tệ, bên ngoài một kiểu, bên trong một kiểu. Từ năm nhất đến giờ, cậu ta luôn bắt nạt Đàm Ninh. Em mới chuyển đến không lâu đã nghe thấy anh ta vài lần dùng lời lẽ sỉ nhục Đàm Ninh rồi."
Cố vấn vẫn chưa tin lắm, quay sang hỏi Đàm Ninh: "Đàm Ninh, sao em chưa bao giờ nói với giáo sư?"
Đàm Ninh liếc nhìn Hà Thanh Duệ, cậu ta khẽ mấp máy miệng nói bằng khẩu hình: "Yên tâm, có Lâm Tụng An ở đây mà."
Đàm Ninh lại muốn bật cười.
Cái kiểu mượn cáo oai hùm của Hà Thanh Duệ thật sự rất thú vị.
Không biết phải nói với cố vấn thế nào, Hà Thanh Duệ liền thay cậu trả lời: "Bởi vì trước đây Trịnh Ngọc luôn dùng việc chuyển ký túc xá ra để uy h**p, Đàm Ninh một thân một mình nên không dám lên tiếng."
Đàm Ninh cả buổi không nói lời nào, nên lòng tin của cố vấn cũng ít nhiều giảm sút. Cô chỉ nói: "Được rồi, cô sẽ xác minh lại với Trịnh Ngọc."
Lúc rời khỏi văn phòng cố vấn, Hà Thanh Duệ vừa đi vừa lẩm bẩm: "Cái cố vấn này chẳng công bằng gì cả, rõ ràng thiên vị Trịnh Ngọc. Nhưng không sao đâu Đàm Ninh, trong điện thoại của tôi có đoạn chat anh ta từng nói xấu cậu, bằng chứng còn nhiều lắm, đừng sợ."
Đàm Ninh vẫn im lặng, lặng lẽ đi về phía trước.
Miệng Hà Thanh Duệ cứ như một khẩu súng liên thanh, cuối cùng cũng chịu yên tĩnh, Đàm Ninh ngẩng đầu lên, nhìn những đám mây đủ hình dạng trên bầu trời xa xa.
"Ê? Đàm Ninh, cậu cười rồi kìa."
Đàm Ninh hơi cứng lại, rồi nhanh chóng cúi đầu xuống.
Hà Thanh Duệ đuổi theo, huých vai cậu: "Cậu vừa nãy thật sự đã cười đấy, tôi chưa từng thấy cậu cười bao giờ."
Vừa rồi, khóe miệng Đàm Ninh khẽ cong lên, dù chỉ là rất nhẹ, nhưng may mà Hà Thanh Duệ tinh mắt.
Đàm Ninh tăng tốc bước đi, Hà Thanh Duệ vội chạy theo sau.
Vẫn là con đường rợp bóng cây giữa thư viện và ký túc xá mà Đàm Ninh hay đi, lần này có thêm tiếng gọi to của Hà Thanh Duệ: "Đàm Ninh! Đợi tôi với!"
Người đi đường nghe thấy tên Đàm Ninh đều quay lại nhìn, nhất thời không nhận ra người đang buộc tóc, lộ rõ cổ và góc mặt, vẻ mặt thư thái đi phía trước kia chính là tự kỷ nổi tiếng của khoa Luật.
Cậu ấy dường như đã khác rồi.
Vừa về đến ký túc xá, Từ Thanh Dương liền nói với họ: "Vừa nãy Trịnh Ngọc qua lấy hết đồ đi rồi."
"Cậu ta đi đâu?"
"Không biết, chắc là về ký túc xá nhân viên của ông cậu? Hoặc về nhà cũng nên, nhà cậu ta cũng gần đây."
Hà Thanh Duệ khoanh tay nói: "Cậu ta bỏ qua dễ vậy à? Thật không ngờ, cảm giác như hết hứng luôn rồi."
Từ Thanh Dương cười: "Thôi đi ông, vừa đến đã làm ký túc tụi tôi loạn hết cả lên."
"Đó là gọi là khôi phục trật tự bình thường."
Từ Thanh Dương chia gói đồ ăn vặt vừa đặt ra cho Đàm Ninh và Hà Thanh Duệ: "Ờ thì… ăn chung đi, ăn chung đi."
Giờ gặp Đàm Ninh là cậu ta lại lúng túng gãi mũi.
Đàm Ninh nhận một gói khoai tây chiên, khẽ nói: "Cảm ơn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!