Trên đường trở về ký túc xá, Đàm Ninh nhận được tin nhắn từ Việt Oánh.
[Tiểu Ninh, trước khi con rờingh, có phải đã đưa tiền cho ông ngoại không? Ông có lương hưu, cũng đủ chi tiêu, con đưa tiền cho ông thì ông lại đem đi đánh mạt chược, phí công lòng hiếu thảo của con rồi.]
[Con vẫn còn là sinh viên, dù có dạy thêm kiếm được tiền thì đó cũng là tiền mồ hôi nước mắt, giữ lại mà dùng.]
[Con còn trẻ, đừng gánh vác quá nhiều.]
[Hãy nghĩ cho bản thân nhiều hơn một chút.]
Xem ra số tiền ông ngoại cầm cũng chẳng phải làm việc gì hay ho, hoặc là đem đánh bạc, hoặc lại bị lừa mua thực phẩm chức năng.
Đàm Ninh bất đắc dĩ, nhưng cũng không quá để tâc, cứ xem như là trả ơn nuôi nấng suốt bấy lâu nay.
Ánh mắt Đàm Ninh dừng lại ở dòng cuối cùng Việt Oánh gửi: "Hãy nghĩ cho bản thân nhiều hơn."
Việt Oánh là người thực hành triệt để câu nói đó. Suốt cả cuộc đời bà đều hành động theo nguyên tắc này. Rõ ràng, Đàm Ninh chính là thứ gánh nặng mà bà đã loại bỏ khỏi bài toán lợi ích của mình.
Khi trở về ký túc xá, ở khúc quanh cầu thang, cậu nghe thấy Hà Thanh Duệ đang đứng ngoài hành lang nói chuyện điện thoại.
Giọng cậu ta trong trẻo, lại hay tự cười một mình. Vừa nghe là Đàm Ninh đã biết ngay là cậu ta.
"Con ổn lắm mẹ ạ, chỉ là mấy môn học theo không kịp, có vài môn tiết tấu nhanh kinh khủng, còn có môn Luật Tố tụng hành chính nữa, giảng viên chỉ là giảng viên bình thường, trình độ kém lắm, phát âm thì tệ hại, con nghe cứ như lên mây ấy. Nhưng mà con tìm được một chị khóa trên, chị ấy cho con mượn vở ghi chép rồi, mẹ yên tâm, mẹ sinh ra con mà, mấy chuyện nhỏ này có là gì đâu!"
Vừa cúp máy, Hà Thanh Duệ liền thấy Đàm Ninh và chủ động chào: "Đàm Ninh, cậu về rồi à? Tối nay không đến thư viện à? Tôi không thấy cậu."
"Tôi đi dạy kèm."
"Ồ."
Đàm Ninh giơ chiếc túi giấy màu nâu trong tay lên, hỏi: "Cậu ăn không? Bánh quy nướng thủ công đấy."
"Wow, ở đâu ra vậy?"
Đàm Ninh ngập ngừng một chút, nói: "Phụ huynh học sinh tặng."
"Thế à, cho tôi nếm thử với."
Thật ra là do Lâm Tụng An đưa. Anh nói có người bạn mở tiệm bánh ngọt nhỏ sắp khai trương, gửi tặng bạn bè một hộp bánh quy thương hiệu, mong mọi người ăn thử rồi giúp quảng bá.
Tối nay, vì việc Lâm Kỳ bất ngờ phân hóa khiến cả hai người họ lại dấy lên nhiều tâm sự. Thực ra Lâm Tụng An vẫn dán miếng dán ức chế mạnh, cho dù Lâm Kỳ có phân hóa ngay trước mặt anh cũng chưa chắc ảnh hưởng được. Nhưng Đàm Ninh không hiểu mấy chuyện đó, cậu chỉ nghĩ trên người mình có pheromone của omega, nên không cho Lâm Tụng An lại gần.
Gió đêm thổi lâu, Lâm Tụng An tiến một bước, Đàm Ninh lại lùi một bước.
Cậu không ngồi xe Lâm Tụng An về trường, Lâm Tụng An cũng không ép, chỉ đưa hộp bánh cho cậu, bảo mang về chia cho các bạn cùng phòng.
Lúc nói câu ấy, Đàm Ninh đột nhiên nhớ đến ông ngoại.
Khi ông ngoại mua bánh hạt óc chó cho cậu, cũng thường nói: "Mua nhiều chút, mang về chia cho bạn bè."
Ông ngoại luôn quên rằng Đàm Ninh vốn không có bạn bè.
Nhưng giờ có vẻ tình hình đã cải thiện. Đàm Ninh dường như đã có bạn, dù cậu vẫn chưa chắc những người như Hà Thanh Duệ, kiểu tự nhiên thân thiết ấy, có thực sự xem mình là bạn hay không.
"Nếm thử đi." Đàm Ninh nói xong thì đi thẳng vào ký túc xá.
Hà Thanh Duệ thay Đàm Ninh giao tiếp xã hội, vừa bước vào đã nói: "Trịnh Ngọc, Thanh Dương, Đàm Ninh mang bánh quy nướng mới về đấy, có ai muốn ăn không?"
Từ Thanh Dương không cưỡng lại được sức hấp dẫn của đồ ăn ngon, chủ động với tay lấy một cái, còn Trịnh Ngọc giả vờ như không nghe thấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!