Chỉ vì một câu "giá thị trường" của Đàm Ninh, Lâm Tụng An cả tuần không liên lạc với cậu.
Đàm Ninh thì lại vui mừng vì được yên tĩnh, toàn tâm toàn ý ôn thi IELTS vào tháng Sáu. Không phải vì cậu muốn đi du học, chỉ là cậu đã quen với việc sống có mục tiêu, để cuộc sống bớt vô vị.
Cậu vẫn rời ký túc đúng giờ, ăn sáng trong mười phút, đi bộ mười hai phút đến thư viện, đúng 8:30 là có mặt, tranh thủ chọn chỗ ngồi gần cửa sổ trước khi thư viện đông nghịt.
Cuộc sống học hành của Đàm Ninh rất đơn giản, cảm xúc ổn định, tránh xa đám đông. Cậu vốn có thể sống cuộc đời mờ nhạt như vậy suốt đời, nếu như không có người cứ cố tình dây dưa với cậu.
Ví dụ như lúc này, người đang ngồi chếch phía đối diện, xoay bút liên tục và nheo mắt quan sát cậu, Lôi Hãn.
Nghe nói ba của Lôi Hãn năm xưa chỉ là một trưởng bộ phận nhỏ của một công ty hậu cần trực thuộc Tập đoàn Thiên Hà. Trong một lần ba của Lâm Tụng An đến thị sát, ông rất hài lòng với cách làm việc của ông ta, liền đích thân đề bạt, đưa cả gia đình họ Lôi một bước lên mây, từ đó sống sung túc đủ đầy. Vì vậy, Lôi Hãn sùng bái Lâm Tụng An hết mực, mở miệng ra là "anh Lâm", "nhà họ Lâm", như cái bóng đi theo anh.
Lôi Hãn trông cũng khá, xét hình thể là một Alpha.
Đàm Ninh liếc cậu ta một cái, rồi tiếp tục luyện đề.
"Tôi thấy cậu khá thú vị đấy." Lôi Hãn mở lời.
Đàm Ninh không bị ảnh hưởng chút nào.
"Nghe nói cậu vừa nhận học bổng Thiên Hà?" Lôi Hãn bất ngờ đổi chủ đề, tiếc nuối nói: "Chỉ tiếc là giai đoạn công bố kết quả cũng hết rồi."
Đàm Ninh dừng bút trong thoáng chốc, rồi tiếp tục luyện đề.
"Cậu còn đăng ký học bổng nào nữa không?" Lôi Hãn rõ ràng đang ngầm ám chỉ điều gì đó. Có lẽ thấy Đàm Ninh ăn mặc đơn giản, tưởng rằng tiền bạc là điểm yếu của cậu nên cố ý dùng cách này để khiêu khích.
Mà việc này cũng chẳng sai, chỉ là không ai có quyền dùng nó để đe dọa cậu.
Đàm Ninh im lặng vài giây, rồi khẽ bật cười, ngước mắt lên hỏi: "Cậu đang thay Lâm Tụng An bênh vực kẻ yếu đấy à?"
Chỉ vì hôm đó ở hội trường, cậu ngó lơ Lâm Tụng An từ đầu đến cuối? Không thèm liếc nhìn lấy một lần?
Nực cười thật.
Chỉ vì hôm đó trong hội trường, cậu ta suốt buổi coi Lâm Tụng An như không khí, hoàn toàn không để vào mắt?
Nực cười thật.
"Cũng không hẳn. Tôi đã nói rồi, tôi chỉ đơn giản là thấy tò mò về cậu thôi. Cậu nổi tiếng mà, tôi nghe danh đã lâu."
Đàm Ninh cảm thấy loại người xu nịnh điển hình như Lôi Hẫn thật sự buồn cười. Đồng thời cũng cảm khái rằng, thì ra những nhân vật phụ hành xử lố bịch trong phim truyền hình, thực sự đều có nguyên mẫu từ đời thực.
Có lẽ Lôi Hãn thật sự không thể hiểu nổi vì sao một Beta bị tất cả chán ghét như Đàm Ninh, ngay trong học viện mình cũng bị mọi người khinh thường, ăn mặc lôi thôi lộn xộn, tóc dài che nửa khuôn mặt, tuy ngũ quan đúng là không tệ, nhưng lại đi kèm với đôi mắt u ám khiến người ta thấy khó chịu lại dám ngang nhiên ngồi cạnh Lâm Tụng An? Không chỉ chen vào sát tay Lâm Tụng An, còn đá cái ba lô bẩn thỉu của mình đến ngay dưới chân Lâm Tụng An, suốt buổi không quay đầu lại một lần, thậm chí còn bỏ về giữa chừng khi hội nghị chưa kết thúc, hành động như thể chẳng coi ai ra gì.
Cậu hoàn toàn không xem Lâm Tụng An ra gì, cũng vì thế mà khiến sự tôn sùng của người khác dành cho Lâm Tụng An trở nên giống như một trò hề.
"Tôi thật sự muốn biết, kiểu người như cậu, có phải thích cảm giác khác người, thích bị người khác nhìn bằng ánh mắt khác thường?"
"Nhưng cậu biết không, người khác nhìn cậu giống như đang nhìn một thằng hề."
"Ở trước mặt Lâm Tụng An mà dám hành xử như vậy, chắc cậu thấy khoái chí lắm hả?"
Thấy Đàm Ninh không hề đáp lại, khóe miệng còn khẽ nhếch lên một nụ cười đầy chế nhạo, Lôi Hãn giận đến đỏ mặt, đập bàn một cái, cố kìm nén cơn giận, nói nhỏ giọng nhưng đầy tức tối: "Xem ra thành tích cậu không tệ nhỉ. Vậy chúc cậu giành thêm được vài suất học bổng nữa nhé, có tiền thì mua cái ba lô mới. Cứ vác cái thứ rách nát đó đi khắp nơi, nhìn phát chán."
Đàm Ninh cười khẽ: "Thật à? Còn tôi thì thấy hôm nay cậu ngồi đây cũng khiến tôi phát chán đấy."
Đó chính là phản ứng mà Lôi Hãn mong đợi, cậu ta lập tức nghiêng người về phía trước, gằn từng chữ: "Vậy thì tốt quá rồi."
Đã có nhiều người chú ý đến cuộc trò chuyện căng thẳng này, ánh nhìn bắt đầu đổ dồn về phía họ. Đàm Ninh rất ghét bị nhìn chằm chằm như thế, cậu không đổi sắc, cúi đầu tiếp tục đọc sách.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!