Chương 29: (Vô Đề)

Đàm Ninh ngủ một mạch đến hơn mười giờ trưa hôm sau.

Cậu co mình trong chiếc chăn mềm mại, má trắng hồng vì ngủ say, dù còn yếu nhưng nhìn lại sống động hơn thường ngày.

Lâm Tụng An chạy bộ xong, tắm rửa rồi quay lại giường.

Anh nhìn hàng lông mày xinh đẹp của Đàm Ninh, không hiểu sao cậu lại không có bạn.

Khuôn mặt thanh tú tinh xảo như vậy, đi ngang qua cũng khiến người ta không khỏi ngoái nhìn, rõ ràng phải có rất nhiều người muốn kết bạn với cậu. Nhưng Đàm Ninh lúc nào cũng cúi đầu, tóc dài che mặt, như thể luôn lạc lõng giữa đám đông. Nhưng rồi Lâm Tụng An lại nghĩ: nếu Đàm Ninh từ nhỏ không trải qua những chuyện đó, vẫn là một người hoạt bát vui vẻ, thì hôm ấy ở nhà Lâm Kỳ, anh cũng sẽ không bị khí chất u ám đặc biệt trên người Đàm Ninh thu hút.

Sự u buồn của Đàm Ninh, trong mắt Lâm Tụng An lại rất thú vị.

Thậm chí, vô cùng đáng yêu.

Lâm Tụng An nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay vuốt lông mày Đàm Ninh, trong lòng nghĩ: Sao anh lại vô tâm như vậy? Bạn anh không nói gì về bố mẹ em, mà anh cũng quên hỏi? Nếu biết sớm hơn, hôm đó khi em đáng thương chui vào tủ quần áo, anh nên ôm em, dỗ dành em thật tốt.

Còn nữa, sao anh không nhận ra em vốn là một con mèo bướng bỉnh chứ? Còn suốt ngày trẻ con giận dỗi với em làm gì?

Lâm Tụng An cúi người hôn lên trán Đàm Ninh. Đàm Ninh liền tỉnh giấc, hơi động đậy, như sợ ánh sáng nên đưa tay che mắt lại ngủ tiếp.

Khóe môi Lâm Tụng An cong lên.

Anh nằm nghiêng, lặng lẽ nhìn Đàm Ninh.

Rất lâu sau, Đàm Ninh mới lờ mờ tỉnh lại. Khi mở mắt nhìn thấy Lâm Tụng An, cậu ngây ra hơn mười giây, rồi lập tức mím chặt môi, nét mặt lạnh lùng xa cách.

Khác hẳn con mèo nhỏ đêm qua chủ động ôm anh.

Lâm Tụng An cố tình ghé sát, giành Đàm Ninh mở miệng trước: "Một năm rưỡi rồi mới chịu dịu dàng với anh một lần như thế, hy vọng dùng được lâu một chút."

Đàm Ninh quay đầu nhìn đi nơi khác.

Lâm Tụng An lại học thêm được một kỹ năng đọc tâm, Đàm Ninh im lặng không có nghĩa là từ chối.

Sau khi phát hiện sự mềm yếu ẩn sau lớp vỏ lạnh lùng của Đàm Ninh, Lâm Tụng An càng cảm thấy cậu dễ thương. Anh hôn lên trán Đàm Ninh, hương bạc hà từ nước cạo râu phả vào, Đàm Ninh lùi lại một chút, nhưng Lâm Tụng An lại tiếp tục rướn tới, hôn cậu không ngừng.

Đàm Ninh gần như lùi sát đến mép giường, ngực phập phồng, thở gấp từng nhịp nhỏ, hai tay chống vào vai Lâm Tụng An.

Hai người đối đầu trong im lặng rất lâu.

Lâm Tụng An vẫn bình thản, ánh mắt sâu lắng, vai bị đẩy nhưng tay thì vẫn linh hoạt, đưa tay luồn vào trong chăn.

"Trông Ninh Ninh có vẻ tinh thần tốt nhỉ."

Đàm Ninh tức giận trừng mắt nhìn anh.

Lâm Tụng An cong khóe môi, nắm lấy cánh tay Đàm Ninh, nhẹ nhàng bẻ một cái liền xoay người cậu lại, ôm trọn vào lòng. Lưng Đàm Ninh dán vào lồng ngực rắn chắc nóng bỏng của anh, nhiệt độ cơ thể tăng cao. Lâm Tụng An cắn nhẹ vào vành tai cậu, như đang dùng hành động để xin phép.

Đàm Ninh từ chối, nhưng vô ích.

Lâm Tụng An rất ít khi làm chuyện này. Đàm Ninh từng làm, trông Lâm Tụng An có vẻ không thoải mái.

Cậu từng nghĩ chuyện đó chắc chẳng dễ chịu gì, thế mà lúc này lại bị một tay Lâm Tụng An kiểm soát hoàn toàn. Trong lòng anh, Đàm Ninh run rẩy đến mức như muốn bay lên, linh hồn dường như bị kéo khỏi thể xác. Cậu cắn chặt môi dưới, không dám phát ra tiếng. Chỉ có thể ngửa đầu, gáy tựa vào vai anh, để mặc bản thân rơi vào tay thủ phạm chính.

Lâm Tụng An nhìn chiếc cổ trắng như sứ của cậu, lại nảy sinh ý định cắn.

Giống như những lần trong xe, trong phòng học tối tăm, ở mỗi nơi khiến Đàm Ninh xấu hổ.

Lâm Tụng An đều muốn cắn cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!