Chương 28: (Vô Đề)

Đàm Ninh không trở về ký túc xá, cậu ngồi suốt một đêm bên cạnh một nhà để xe đạp cách tòa nhà ký túc không xa.

Mãi đến khi ánh sáng hừng đông le lói ở chân trời, Đàm Ninh mới sực tỉnh, nhận ra đầu gối và khuỷu tay đã lạnh cứng đến mức tê dại. Cậu hắt xì một cái, lảo đảo đứng dậy, rồi đi về phía ký túc xá.

Hơn sáu giờ, trong ký túc xá rất yên tĩnh. Đàm Ninh lên lầu, lấy chìa khóa mở cửa thật khẽ, cởi áo khoác rồi leo lên giường. Bình thường vì dáng người gầy gò nên cậu di chuyển rất nhẹ nhàng, leo lên giường tầng trên hầu như không phát ra tiếng. Nhưng lần này do toàn thân đau nhức cứng đờ, nên phát ra chút tiếng cọt kẹt.

May mà ba người bạn cùng phòng vẫn đang say ngủ.

Hà Thanh Duệ ngủ một cách vung tay vung chân, chăn bị đá sang một bên.

Đàm Ninh thỉnh thoảng thấy ghen tị với bọn họ vì chẳng có nhiều lo lắng, mỗi ngày chỉ quan tâm đến chuyện ăn uống vui chơi. Cậu cũng ghen tị với Trịnh Ngọc, ghét ai là lập tức hành động. Họ dường như chẳng có gì phải bận tâm, có lẽ vì họ đều có cha mẹ đứng sau làm chỗ dựa.

Khi Đàm Ninh nằm lên giường và đắp chăn, trái tim cậu mới bắt đầu hồi sinh chậm rãi.

Cậu lấy chú mèo sứ từng bị cho vào lãnh cung từ góc lạnh lẽo, đặt lại lên ngực, đè lên tim.

Cậu ngủ một mạch đến trưa.

Buổi chiều có một tiết Luật tố tụng hình sự, giáo sư dạy môn này rất giỏi nhưng cực kỳ nghiêm khắc, cách vài bữa lại điểm danh một lần. Đàm Ninh cố gắng hết sức để ngồi dậy.

Hà Thanh Duệ đã mang cơm về giúp Đàm Ninh, còn gửi tin nhắn: [Dậy ăn cơm đi nào, nhìn cậu mệt chưa kìa, hí hí hí ~]

Rồi gửi kèm một sticker mặt cười gian.

Đàm Ninh chậm chạp xuống giường.

Vì Trịnh Ngọc đang ở gần, Hà Thanh Duệ không tiện nói nhiều, chỉ nhắn thêm: [Tối qua Lâm Tụng An giận lắm à? Cậu có giải thích đàng hoàng không? Nhưng nhìn sắc mặt cậu thế này chắc là giải thích rõ ràng rồi nhỉ hê hê hê hê]

Đàm Ninh lười đáp, chỉ nhắn lại: [Cảm ơn cậu mang cơm cho tôi.]

[Chuyện nhỏ, chuyện nhỏ, chúng ta là bạn bè mà!]

Đàm Ninh cảm thấy mình hơi sốt, sờ trán cũng không cảm nhận rõ nhiệt độ. Cậu gắng gượng qua được hai tiết học Luật tố tụng hình sự, tan học xong lại nhớ ra buổi tối có lớp Phân tích tình huống kinh doanh & pháp luật.

Lại phải đụng mặt Lâm Tụng An.

Nhưng rồi cậu lại nghĩ, Lâm Tụng An có thể sẽ không đến. Dù sao tiết học này quá đơn giản so với thực tiễn mà anh đang làm, anh đến lớp chắc chỉ là vì rảnh rỗi.

Hôm qua bị cậu làm cho tức như thế, hôm nay chắc chẳng muốn nhìn thấy cậu đâu.

Đàm Ninh cảm thấy đầu choáng váng, hốc mắt đau nhức, ăn không vô liền ôm bụng rỗng đi đến Học viện Thương Mại. Cậu vẫn ngồi ở chỗ cũ, lần này ngay cả laptop cũng lười bật, chỉ lấy quyển sổ ra, định ghi chép bằng tay.

Một lát sau, Lâm Tụng An bước vào.

Tay Đàm Ninh đang cầm bút hơi khựng lại.

Lâm Tụng An đi thẳng ra hàng ghế phía sau. Đàm Ninh không động đậy, cũng không ngẩng đầu lên nhìn.

Trong mười phút nghỉ giữa giờ, Lâm Tụng An ra ngoài, khi đi ngang qua Đàm Ninh cũng không dừng lại.

Đàm Ninh cúi đầu đọc sách.

Cho đến khi tan học, cậu vẫn không nhận được tin nhắn nào từ Lâm Tụng An.

Toàn thân Đàm Ninh như đang lơ mơ. Cậu nghĩ, hôm qua ngồi ngoài trời cả đêm, đúng là bị cảm rồi.

Khi theo dòng người xuống lầu, bước chân của Đàm Ninh chông chênh, trượt một bậc cầu thang suýt ngã. Lâm Tụng An đỡ lấy cậu một chút, rồi lại buông tay. Đàm Ninh quay đầu lại nhìn thấy là anh.

Tầm mắt hạ xuống, đột nhiên dừng lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!