Đàm Ninh từ chối để Lâm Tụng An đưa mình về trường.
Bây giờ chỉ cần nhìn thêm Lâm Tụng An một cái thôi, cậu cũng thấy toàn thân ê ẩm. Lâm Tụng An hết cách, đành gọi một chiếc taxi cho cậu, từ biệt thự chở thẳng về trường.
Đàm Ninh đẩy cửa ký túc xá, đặt ba lô xuống, cầm theo bình giữ nhiệt chuẩn bị ra phòng tắm lấy nước.
Về việc cậu không về suốt đêm, Trịnh Ngọc và Từ Thanh Dương chẳng mấy để tâm, chỉ có Hà Thanh Duệ là nghĩ ngợi lung tung, mặt mũi đầy vẻ hóng chuyện, hí hửng đi theo sau cậu, cười cười rất gian.
Đàm Ninh nhíu mày: "Cậu làm gì vậy?"
Hà Thanh Duệ không nói gì, chỉ cười hì hì, lắc đầu.
Đàm Ninh cảm thấy phiền. Cậu có thể nhìn ra trong mắt Hà Thanh Duệ là sự thân thiện, nhưng nhiều hơn vẫn là sự tò mò, thăm dò. Từ nhỏ đến lớn cậu vốn không có bạn bè, trong lòng rất phản cảm với kiểu người hay xâm phạm đời tư như vậy.
Cậu bực mình nói: "Đúng, tôi đi tìm Lâm Tụng An. Cậu tò mò lắm hả? Có muốn tôi kể chi tiết quá trình cho nghe luôn không?"
Hà Thanh Duệ bị dọa sững người, lắp bắp: "Tôi không có ý đó."
Đàm Ninh quay người quẹt thẻ nước.
Hà Thanh Duệ ủ rũ quay về phòng trước cậu. Khi Đàm Ninh bước vào, Hà Thanh Duệ lén lút liếc cậu một cái đầy ấm ức, sau đó đẩy về phía cậu một phần tư cái bánh kem còn lại trên bàn: "Hôm qua là sinh nhật tôi, đặt một cái bánh nhỏ, định là mọi người cùng ăn. Mà cậu không về, nên tôi để dành một miếng cho cậu."
Đàm Ninh ngẩn người.
"Lúc nãy đúng là tôi tò mò thật, nhưng không có ác ý gì cả. Xin lỗi nhé. Cậu không muốn ăn thì cứ vứt đi cũng được."
Đàm Ninh: "…"
Cậu thấy Hà Thanh Duệ là một người rất kỳ lạ, giống hệt như Lâm Tụng An vậy. Rõ ràng cậu chẳng làm gì cả, thậm chí còn cư xử lạnh nhạt, không thân thiện. Thế mà tại sao họ vẫn tốt với cậu?
Đàm Ninh cảm thấy khó chịu.
Cậu thấy không thoải mái, ngồi xuống ngẩn người một lúc, rồi ăn thử hai miếng bánh kem.
Lâm Tụng An nhắn tin tới: [Ninh Ninh, cơ thể thế nào rồi? Trưa nay để dì Lưu nấu chút canh gà cho em nhé, anh cho người mang tới được không?]
Đàm Ninh trả lời: [Không cần.]
Cậu cảm thấy càng khó chịu hơn.
Cậu không nên cùng Lâm Tụng An vượt qua kỳ mẫn cảm. Cũng như cậu không nên nhận bánh kem Hà Thanh Duệ đưa. Tất cả đều là hành động dư thừa.
Đàm Ninh cởi áo khoác, nằm xuống giường, đờ đẫn nhìn tấm rèm giường màu đen của mình. Vài tháng gần đây cậu có thay đổi gì không? Không hề. Cậu vẫn là người cô độc, một mình đến thư viện, một mình đi học, ngồi bàn đầu giơ tay trả lời câu hỏi, một mình đi dạy kèm tiểu học bằng tàu điện ngầm, mỗi tháng đến nhà Lâm Tụng An hai lần… Rõ ràng không có gì thay đổi, vậy sao cậu lại cảm thấy có gì đó mơ hồ khác đi?
Vì Lâm Tụng An tổ chức sinh nhật cho cậu? Vì lời tỏ tình của anh?
Cậu bất chợt nhớ đến lời Lâm Tụng An nói hôm ấy: "Ninh Ninh, hãy cho anh một viên thuốc an thần. Những chuyện còn lại cứ để anh lo."
Có lẽ, có thể tin tưởng anh.
Ý nghĩ đó vừa lóe lên đã bị Đàm Ninh lập tức dập tắt. Cậu đang ảo tưởng cái gì vậy?
Khóe mắt liếc thấy con mèo gốm xấu xí kia đang nhìn mình chằm chằm, Đàm Ninh đưa tay đặt nó cạnh hộp quà sinh nhật đầu tiên chưa bao giờ được tặng ra, gom chúng lại một chỗ.
Buổi trưa, Trịnh Ngọc và Từ Thanh Dương thấy trời nóng nên gọi đồ ăn về. Đàm Ninh không có thói quen ăn đồ giao tận nơi nên vẫn mang thẻ ra căn tin. Cậu nghe thấy tiếng bước chân do dự, chần chừ của Hà Thanh Duệ. Khi khép cửa lại, cậu nghĩ lẽ ra mình nên quay đầu hỏi Hà Thanh Duệ có muốn đi cùng không. Nhưng cậu không có kỹ năng đó.
Việt Oánh có lẽ sẽ biết cách cư xử, nhưng bà đã vội vã rời bỏ cậu từ sớm, không kịp đợi cậu lớn. Ông ngoại thì là một tay nghiện mạt chược nổi tiếng ở thị trấn, cũng chẳng mấy ai ưa thích.
Từ nhỏ đến lớn, không ai dạy Đàm Ninh, trong những tình huống như thế phải quay lại thế nào để mời bạn cùng phòng đi ăn cơm chung.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!