Chương 24: (Vô Đề)

"Chúng ta yêu lại từ đầu, được không?"

Câu hỏi bất ngờ của Lâm Tụng An như tiếng sét giữa trời quang, làm toàn bộ suy nghĩ của Đàm Ninh tan vỡ.

Cậu ngồi bên mép giường, rất lâu sau mới hoàn hồn, đáp: "Không."

Lâm Tụng An sớm đã đoán được, cũng không hỏi thêm.

Đàm Ninh cầm lấy quần áo của mình rồi đi vào phòng tắm, vốc nước lạnh tạt mạnh lên mặt, cố gắng làm bản thân tỉnh táo lại. Đến khi mặc quần áo, rửa mặt xong đi ra, Lâm Tụng An đang làm bữa sáng trong bếp.

Đàm Ninh không muốn dây dưa thêm với Lâm Tụng An, chỉ nói một câu: "Tôi về trường."

Cậu không để ý đến sự níu kéo của Lâm Tụng An, thay giày rồi rời đi.

Cậu bắt tàu điện ngầm về trường.

Trong ký túc xá chỉ có mình cậu, Đàm Ninh nằm trên giường, đặt chú mèo sứ lên ngực, đè lên trái tim đang đập quá nhanh của mình.

Lâm Tụng An điên rồi, thật sự điên rồi.

Gần đến trưa, Trịnh Ngọc và Từ Thanh Dương kéo vali hành lý đi vào.

Không biết họ đang nói gì, Từ Thanh Dương còn cười ha ha, nhưng khi nhìn thấy Đàm Ninh trong phòng thì bỗng dừng lại, vẻ mặt Trịnh Ngọc lập tức biến thành khó chịu, quay sang Từ Thanh Dương nói: "Cả ngày vui vẻ đều tan biến rồi."

Từ Thanh Dương đẩy cậu ta một cái, ra hiệu nói nhỏ thôi.

Đàm Ninh dọn lại giường, phát hiện thiếu vài cái móc áo, bèn ra siêu thị trong trường mua.

Lâm Tụng An lại nhắn tin: [Vừa thấy em ở cổng siêu thị.]

Đàm Ninh cầm móc áo, nhìn quanh trái phải.

[Anh ở phía tây nam của em.]

Đàm Ninh lập tức quay mặt về phía đông bắc.

[Không cần tuyệt tình như vậy đâu, tiểu mèo Đàm.]

Sau khi tấm giấy cửa sổ bị đâm thủng hoàn toàn, Đàm Ninh càng sợ phải đối mặt với Lâm Tụng An. Cậu nắm chặt một bó móc áo trong tay, bước chậm rãi, thì tin nhắn của Lâm Tụng An lại bật ra:

[Từ nay về sau, mỗi ngày anh sẽ hỏi em một lần.]

[Hỏi cái gì?]

[Chúng ta yêu lại từ đầu, được không?]

Tim Đàm Ninh như ngừng đập trong một khoảnh khắc.

Cậu tưởng rằng trang này đã lật qua, nhưng Lâm Tụng An lại cố chấp kéo câu chuyện quay lại điểm bắt đầu. Anh không ép Đàm Ninh phải thừa nhận, chỉ nói chúng ta yêu lại từ đầu.

Nói cách khác, anh muốn đổi sang một thân phận bạn trai chính thức để tiếp tục đối xử tốt với Đàm Ninh.

Đàm Ninh đã sống trên hành tinh cô đơn của mình quá lâu, đối diện với tình cảm rực cháy như của Lâm Tụng An khiến cậu có phần bối rối. Cậu hiểu rõ lý do là vì những kỳ mẫn cảm ngày càng dày đặc và quả bom hẹn giờ mang tên mức độ xứng đôi khiến Lâm Tụng An đột nhiên khát khao có một mối quan hệ ổn định hơn.

Anh cần một liều thuốc an thần. Anh muốn Đàm Ninh nói rằng cậu yêu anh, như vậy anh mới có đủ tự tin để chống lại mẹ mình.

Đàm Ninh nghĩ: Nhưng một Beta như em thực sự có thể trở thành chỗ dựa cho anh, chứ không phải gánh nặng sao?

Cậu vẫn không trả lời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!