Chương 22: (Vô Đề)

Rèm cửa khách sạn không chắn sáng, sáng sớm căn phòng đã tràn ngập ánh nắng. Đàm Ninh ngủ không sâu, tỉnh dậy rất sớm.

Vừa mở mắt ra, điều đầu tiên cậu nhìn thấy là yết hầu của Lâm Tụng An. Đàm Ninh ngơ ngác vài giây, rõ ràng trước khi ngủ là cậu ôm Lâm Tụng An.

Sau mỗi lần thân mật, Lâm Tụng An rất thích vùi mặt vào cổ Đàm Ninh hít thở thật sâu. Đàm Ninh mệt mỏi rã rời, có đẩy cũng không nổi, đành để mặc anh, tay mềm nhũn khoác lên vai anh, trông giống như cậu đang ôm anh. Nhưng mỗi lần thức dậy, tư thế lại đổi thành Lâm Tụng An ôm cậu vào lòng.

Đàm Ninh rất muốn biết mấy tiếng trong giấc ngủ ấy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Chắc không phải cậu chủ động chui vào lòng Lâm Tụng An chứ?

Bờ vai của Lâm Tụng An rộng lớn, cánh tay anh dễ dàng ôm trọn lấy Đàm Ninh. Đàm Ninh nghĩ, đúng là như vậy thì thoải mái hơn việc bị Lâm Tụng An đè lên người.

Lâm Tụng An chưa tỉnh nên cậu không động đậy, cứ nằm nguyên như thế, dán mắt nhìn yết hầu anh thật lâu, cho đến khi chỗ đó khẽ động đậy.

Trên đầu vang lên tiếng cười nhẹ của Lâm Tụng An.

"Đáng sợ thật đấy, Đàm Tiểu Miêu, anh cứ có cảm giác em định nhân lúc anh ngủ mà ám sát anh vậy."

Đàm Ninh: "……"

"Dùng móng vuốt nhọn hoắt của em, khẽ cắt một đường trên cổ anh, rồi cướp hết tài sản hàng tỷ của anh, biến mất không dấu vết."

Đàm Ninh chớp mắt vô tội, rồi vùng vẫy muốn thoát khỏi vòng tay của Lâm Tụng An. Nhưng vừa mới ngồi dậy đã bị anh kéo lại, ôm chặt lần nữa.

"Vội gì thế? Bị anh nói trúng rồi à?"

Đàm Ninh chỉ cảm thấy thật trẻ con. Lúc này cậu như biến thành món đồ chơi lông xù tùy ý bị Lâm Tụng An trêu chọc, cả tay chân đều bị giữ lại, Lâm Tụng An dính sát vào người cậu, cắn cắn tai và má cậu.

"Nói chuyện." Lâm Tụng An đưa tay rảnh bóp cằm Đàm Ninh một cái, nâng cằm cậu lên hỏi: "Câm rồi à?"

Đàm Ninh cảm nhận được trong giọng nói của Lâm Tụng An có chút giận dữ, có lẽ không chỉ là một chút, mà chỉ là phần nổi của tảng băng trôi.

Thời gian qua, có lẽ Lâm Tụng An đã tích tụ không ít cảm xúc, đang chờ bùng nổ.

Giữa họ lại rơi vào cục diện bế tắc.

Lâm Tụng An nhất thời không khống chế được sức lực, làm Đàm Ninh đau, cậu buộc phải lên tiếng: "Dạo này anh thấy không khỏe à?"

Dù mối quan hệ bạn giường của họ không phải mới bắt đầu ngày một ngày hai, nhưng Lâm Tụng An trừ mấy ngày đầu sau chia tay tỏ ra tức giận thì về sau cũng dường như đã quen với mối quan hệ này, ăn ý với Đàm Ninh mà không đề cập đến chuyện tình cảm. Nhưng vài tháng gần đây, rõ ràng Lâm Tụng An cảm thấy có phần bồn chồn, bất an.

"Chẳng lẽ em không nhận ra sao?"

"Kỳ mẫn cảm à?"

Cả người Lâm Tụng An đổ lên người Đàm Ninh: "Đúng vậy, Ninh Ninh, anh thật sự rất khó chịu."

Đàm Ninh cúi đầu: "Tôi không có thuốc, cũng không biết phải làm gì."

"Em chính là thuốc." Lâm Tụng An nhìn thẳng vào mắt cậu, ánh nhìn ấy giống hệt như lúc hai người mới yêu. Anh nói: "Ninh Ninh, hãy cho anh một viên thuốc an thần, còn lại mọi chuyện cứ để anh lo."

Lời anh nói rất rõ ràng và Đàm Ninh cũng hiểu rõ ý.

Nhưng hiện thực chắc chắn không suôn sẻ như những gì Lâm Tụng An tưởng tượng. Đàm Ninh cũng không muốn để anh phải gánh vác mọi áp lực một mình. Cậu ngây người nhìn trần nhà, trước mắt là một màn sương mù mờ ảo.

Giải quyết thế nào đây?

Đàm Ninh từng dành một tuần lật tung thư viện của viện y, nhưng không tìm được một trường hợp thành công nào có liên quan.

Hơn nữa, giữa cậu và Lâm Tụng An, chưa bao giờ chỉ đơn giản là kỳ mẫn cảm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!