Chương 20: (Vô Đề)

Trong mối quan hệ này, Lâm Tụng An luôn cảm thấy mình là người vô tội, thậm chí là bên bị tổn thương.

Bởi vì khi anh chủ động tiếp cận Đàm Ninh là mang theo ý định nghiêm túc muốn yêu đương. Tưởng rằng sẽ phải theo đuổi lâu dài, ai ngờ dùng chút mánh khóe nhỏ, Đàm Ninh nửa đẩy nửa nhận, tình cảm bùng cháy như rơm khô bén lửa. Tốc độ tiến triển nhanh đến mức khiến Lâm Tụng An tưởng như mình đã gặp định mệnh đời mình.

Nhưng chẳng bao lâu, chú mèo ngoan ngoãn kia lại biến thành con mèo lạnh lùng.

Rồi lại thành con mèo vô tình.

Giờ thì con mèo ấy thậm chí còn không chịu thừa nhận mình là mèo nữa.

Lâm Tụng An chẳng biết sai ở bước nào. Rõ ràng là người đầu tiên mặc áo sơ mi rộng của anh, lượn lờ trong phòng dụ dỗ là Đàm Ninh.

Từ khi chia tay đến nay đã lâu, Lâm Tụng An thường xuyên bị Đàm Ninh làm cho tức ứa gan, cũng từng nhiều lần hối hận nhìn bóng lưng lạnh nhạt của Đàm Ninh rời đi. Nhưng để buông bỏ, anh không nỡ, cũng không cam lòng.

Anh chỉ có thể hết lần này đến lần khác nhắc lại với Đàm Ninh, lặp đi lặp lại mà khơi lại những ký ức dịu dàng khi xưa, mong Đàm Ninh nhớ lại.

"Anh chưa từng muốn gì khác ngoài yêu em cả." Lâm Tụng An nói từng chữ rõ ràng: "Anh biết em vẫn còn nhớ rõ."

Đàm Ninh như bị đánh mạnh vào đầu, đầu óc ong lên trống rỗng, sắc mặt trắng bệch, đồng tử giãn to, khẽ lắc đầu, cố chối bỏ, dáng vẻ đầy hoảng loạn.

Lâm Tụng An vẫn giữ chặt cằm cậu, nói: "Đừng giả vờ như không hiểu."

Đàm Ninh nhanh chóng trấn tĩnh lại, ánh mắt trốn tránh, nhưng giọng nói lại còn cứng rắn hơn cả Lâm Tụng An: "Không hiểu."

Lâm Tụng An thật sự nổi giận rồi. Dù là beta, Đàm Ninh cũng cảm nhận được luồng áp lực nặng nề đến mức khó thở trong không khí, như thể chỉ cần cậu nói thêm câu phủ nhận nữa, Lâm Tụng An sẽ bẻ gãy cổ cậu rồi ném ra vùng đất hoang ven thành phố.

Hai người giằng co không dứt.

Cuối cùng, vẫn là Lâm Tụng An nhượng bộ: "Anh cho em thêm một cơ hội cuối cùng."

Đàm Ninh nói: "Chấm dứt quan hệ đi."

Đàm Ninh hoàn toàn chẳng hề trân trọng cái gọi là cơ hội mà Lâm Tụng An đưa ra.

Lâm Tụng An tức đến bật cười, vừa tự giễu vừa bất lực. Anh nhìn vào đôi mắt màu hổ phách của Đàm Ninh, gương mặt tái nhợt, đôi môi bị anh cắn đến đỏ mọng. Ngày trước ở góc vườn kín đáo dưới nhà Lâm Kỳ, Đàm Ninh cũng mang dáng vẻ thế này, dễ dàng câu mất hồn vía của anh.

Với Đàm Ninh, anh chưa từng có cách nào chống đỡ. Cuối cùng chỉ đành nghiến răng uy h**p: "Đừng có mơ, Đàm Ninh, chúng ta cứ giằng co thế này đi."

Lợi dụng lúc Lâm Tụng An không chú ý, Đàm Ninh định mở cửa xe trốn đi, nhưng Lâm Tụng An nhanh hơn một bước, nắm lấy tay cậu, bẻ ngược ra trước ngực: "Giờ mới sợ à?"

Lâm Tụng An vùi mặt vào cổ Đàm Ninh, cắn mạnh một cái. Đàm Ninh giật mình rụt cả người lại. Đợi đến khi Đàm Ninh không còn giãy dụa, thả lỏng người ra một cách tuyệt vọng, Lâm Tụng An mới buông cậu ra, khóa cửa xe rồi nói: "Đi thôi."

Xe nổ máy, Lâm Tụng An lại trở về dáng vẻ thoải mái như trước, như thể người vừa rồi muốn ăn tươi nuốt sống Đàm Ninh không phải là anh ta. Đàm Ninh duỗi tay trong tay áo, mặc dù không còn hy vọng nhưng vẫn gạt gạt tay nắm cửa xe.

Rõ ràng biết Lâm Tụng An đang liếc nhìn mình, cậu vẫn cố gạt.

Trông chẳng khác gì con mèo đáng ghét cứ nhất quyết đẩy ngã ly nước trên bàn ăn, dùng móng vuốt gạt không ngừng.

Cậu rất biết cách chọc Lâm Tụng An tức giận.

Rõ ràng trời vẫn nóng, vậy mà Đàm Ninh vẫn mặc áo dài tay, một chiếc hoodie xám mỏng rộng hơn một cỡ, không có mũ.

Trước đây Lâm Tụng An cực kỳ không ưa cách ăn mặc của Đàm Ninh, thậm chí còn đổi tên trong danh bạ WeChat của cậu thành "Mèo hoang mặc bao tải".

Thế nhưng Đàm Ninh lại cố tình đối nghịch với Lâm Tụng An, Lâm Tụng An càng chỉnh tề chỉn chu, cậu càng xuề xòa lôi thôi. Lâm Tụng An càng âu phục thẳng thớm, cậu càng áo rộng quần thụng. Như thể chỉ khi hai người đứng ở hai cực hoàn toàn trái ngược thì cậu mới cảm thấy dễ chịu.

Lúc này Đàm Ninh ép sát người vào cửa xe, toàn tâm toàn ý muốn bỏ trốn.

Lâm Tụng An hừ lạnh một tiếng. Rõ ràng vừa rồi vẫn còn tức giận lắm, vậy mà khi nhìn thấy dáng vẻ co rúm của Đàm Ninh, tâm trạng lại bất chợt dịu đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!