Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
Đôi khi, Lâm Tụng An thật sự muốn b*p ch*t Đàm Ninh.
Muốn xem xem lúc cận kề cái chết, liệu trong đôi mắt hổ phách lạnh lùng như hồ nước sâu kia có thoáng qua chút cảm xúc hay không.
Anh sợ nhìn thấy bóng dáng mình phản chiếu trong đôi mắt không chút gợn sóng ấy, vì vậy anh cắn mạnh vào cổ mảnh khảnh của Đàm Ninh.
Đàm Ninh vô thức nâng eo lên.
Như một con hạc bị giam cầm.
Đàm Ninh không giãy dụa, điều đó càng khiến ngọn lửa trong lòng Lâm Tụng An bốc cháy mạnh hơn. Anh để lại một vết cắn sâu trên làn da trắng như sứ ở cổ cậu. Đàm Ninh mềm nhũn trong vòng tay anh, toàn thân không còn chút sức lực, chỉ khẽ rên lên khi bị cắn, không có phản ứng nào khác.
Khóe mắt cậu từng có giọt nước mắt, nhưng khi Lâm Tụng An quay đầu lại nhìn, giọt lệ ấy đã biến mất.
Ngoài cửa xe là bóng tối dày đặc, còn bên trong là cảnh xuân tràn ngập.
Văng vẳng vẫn nghe thấy tiếng sinh viên đi ngang qua đầu ngõ cười nói, tiếng còi xe nơi xa lúc cao điểm. Tất cả hòa lẫn vào nhau, rồi tan biến trong không gian kín mít của xe, lặng lẽ thành nền cho sự quấn quýt giữa hai người, giúp Đàm Ninh không bị xao nhãng.
Ngay cả khi không trong kỳ mẫn cảm, Lâm Tụng An vẫn có thể bộc phát sức tấn công của một Alpha đỉnh cấp.
Mỗi lần xong chuyện, trên người Đàm Ninh đều đầy vết tím xanh, có chỗ là do bị hôn, có chỗ do bàn tay to lớn kia ấn mạnh, hoặc do va vào lưng ghế xe khi anh quá mạnh tay. Vì da Đàm Ninh rất trắng nên chỉ cần hơi mạnh một chút là sẽ để lại dấu, trông thật tội nghiệp.
Lâm Tụng An cảm thấy xót xa, muốn xin lỗi nhưng không nói nên lời, cuối cùng chỉ biết nhẹ nhàng ôm Đàm Ninh vào trong lòng.
Đàm Ninh đã học sinh lý, biết Alpha có kỳ mẫn cảm giống như Omega, đều không thể kiểm soát được bản thân. Là một Beta, cậu cố gắng hiểu nỗi khổ của Lâm Tụng An khi bị chi phối bởi bản năng sinh lý, nhưng cậu thật sự không thể hiểu nổi. Tại sao lần nào Lâm Tụng An cũng như phát điên mà giày vò cậu.
Rõ ràng là mỗi tháng họ gặp nhau ít nhất hai lần, vậy mà mỗi lần, Lâm Tụng An đều khiến Đàm Ninh có cảm giác như ngày tận thế đến nơi. Như thể sau lần này, hai người sẽ vĩnh viễn chia xa.
Đàm Ninh thật sự không thể hiểu nổi.
Trời dần tối, đèn đường bật sáng, nơi đầu ngõ có một chiếc đèn vàng nhạt, chiếu thẳng vào kính chắn gió, tầm nhìn trong xe lập tức rõ ràng hơn. Lâm Tụng An hôn nhẹ lên vết cắn trên vai Đàm Ninh.
Cả hai không ai nói gì, ngầm hiểu cho nhau tận hưởng chút dịu dàng hiếm hoi sau cơn mãnh liệt vừa qua.
Cơ thể gầy gò của Beta không hẳn mềm mại, nhưng lại có vòng eo mảnh khảnh, xương bả vai nổi rõ, giống như cánh bướm nhỏ mảnh mai. Sự bệnh tật ấy lại khiến sống lưng Đàm Ninh trông quyến rũ một cách kỳ lạ, như thể chỉ cần xoay lưng lại, cậu sẽ lập tức bay đi, Lâm Tụng An lúc nào cũng muốn ôm chặt cậu.
Hiện giờ, Lâm Tụng An lại vùi mặt vào lồng ngực Đàm Ninh.
Đàm Ninh thấy hết nói nổi. Cậu thật sự không hiểu vì sao Lâm Tụng An lại ám ảnh với nơi đó như vậy.
Mãi đến khi bị cắn đau, cậu mới lên tiếng: "Đủ rồi."
Lâm Tụng An liền dừng lại.
Đàm Ninh ngồi trên đùi Lâm Tụng An, ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Nửa phút sau mới lấy lại tinh thần, chống tay vào cơ thể đang rã rời, bò lên ghế trước lấy mấy tờ khăn giấy ướt, lau qua người mình, rồi mặc quần áo vào.
Lâm Tụng An vẫn dõi theo cậu.
Đàm Ninh miễn dịch hoàn toàn với ánh mắt của anh. Cậu cúi người nhặt sợi dây buộc tóc màu đen mảnh xíu rơi kẹt trong ghế xe, rồi buộc lại tóc mà không nói một lời.
Đôi mắt cậu màu hổ phách rất nhạt, khiến vẻ mặt lúc nào cũng như thất thần, lạnh lùng khó đoán. Lâm Tụng An không thể hiểu được tâm trạng của cậu, chỉ có thể cố tình trêu chọc để cậu có phản ứng.
Lúc giơ tay buộc tóc, vạt áo hoodie cũng bị kéo lên, để lộ phần eo nhỏ nhắn. Lâm Tụng An nhớ lại cảm giác khi bóp chặt chỗ đó, liền giơ tay ra chạm vào, Đàm Ninh không tránh.
Đàm Ninh không nhận ra, người cậu bây giờ ngập tràn mùi pheromone của Alpha, những dấu vết ái muội trên cổ và cổ tay không cách nào che giấu được bằng áo hoodie.
Không khí càng lúc càng trở nên mờ ám, Lâm Tụng An rút tay lại. Đàm Ninh vẫn bình thản buộc tóc, rồi cúi người lấy ba lô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!